Chương 101
Tại một cái ao hoang ven một ngọn núi ở ngoại ô thành phố A, một nhóm cần thủ đang thành thạo dọn dẹp bụi rậm xung quanh ao, chuẩn bị câu cá ở đây. Nhóm người này dĩ nhiên chính là lão Ngô và hội bạn câu của ông ấy.
"... Lão Hà, ông chắc là chỗ này có cá không đấy?"
Một người bạn câu nghi ngờ:
"Cái ao này trông không lớn lắm... Mà nói lại, sao trên núi lại có ao hoang thế này?"
Người được gọi là lão Hà khẳng định chắc nịch:
"Chắc chắn có."
Sau đó ông ta giải thích thêm:
"Hai năm trước không phải thịnh hành món cá suối núi à, không ít người bắt đầu đào ao nuôi cá trên núi, dùng chiêu bài nuôi cá bằng nước suối. Nhưng loại cá này cũng chỉ hot được hai năm là hết tiếng tăm, những người nuôi cá dần dần bỏ hoang các ao trên núi."
Cái ao hoang mà họ đang thấy chính là có nguồn gốc như vậy.
"Ở đây không chỉ có một cái ao hoang này đâu, mọi người nhìn xung quanh xem, có mấy cái lận..."
Lão Hà tiếp tục nói: "Trước đây có người câu được cá ở đây rồi. Đừng thấy cái ao này nhỏ, cá bên trong thật sự có thể coi là "cá suối núi
" đấy. Mọi người nhìn kia xem, có phải có một con suối nhỏ chảy xuống không, cá được nuôi bằng nước chảy thế này ăn ngon lắm."
Ao hoang ở đây quả thực rất nhiều, nằm rải rác như sao trên trời nhưng nhiều cái đã khô cạn, có cái thì chỉ còn lại một vũng nước nhỏ, nhìn không ra có cá hay không, không thể tính là ao được nữa. Tính ra như vậy, những ao hoang còn lại có thể câu cá thực ra không nhiều.
"Cũng chính vì là ao hoang như thế này, mới không biết sẽ câu lên được loại cá gì, cảm giác mong đợi và bí ẩn đều được đẩy lên mức tối đa rồi còn gì."
Ngay từ hôm qua Vương Thành Đức đã thấy có gì đó không đúng, nghĩ tới nghĩ lui cũng không thông. Ông ta không tài nào hiểu nổi với kỹ thuật câu cá và vận may tệ hại của Ngô Vĩnh Phát hôm qua làm thế nào mà câu được hàng khủng, lại còn câu được nhiều cá diếc nhỏ như vậy, cứ như thể nữ thần câu cá đứng về phía ông ấy không bằng.
Vương Thành Đức rất không phục nên họ mới có vụ cá cược ngày hôm nay. Ông ta hừ hừ nói:
"Đến lúc đó, mọi người đều phải tâm phục khẩu phục gọi người đó một tiếng đại ca đấy."
Vương Thành Đức vốn không ưa gì lão Ngô, liếc về phía ông ấy một cái, ngạo nghễ nói:
"Không nói nhiều nữa, mọi người bắt đầu thả thính câu cá đi thôi, đừng quên vụ cá cược của chúng ta đấy nhé, ai câu được thứ đặc biệt nhất sẽ là người chiến thắng!"
Lão Ngô nghe ra được lời này của Vương Thành Đức là nhắm vào mình, ông ấy cũng lười để ý đến ông ta, mình đường đường là người từng câu được cá vua, hơi đâu mà chấp kẻ bại tướng dưới tay. Mọi người đã tự tìm được ao hoang mình ưng ý, chuẩn bị bắt đầu câu cá.
"Tôi qua bên kia xem thử."
Lão Ngô chào mọi người một tiếng, đi thẳng về hướng tay trái. Lão Ngô vẫn nhớ lời đại sư nói:
"Đi về phía tay trái khoảng hai mươi mét, thấy nơi nào có cá..."
Vương Thành Đức vẫn luôn để ý đến ông ấy, thấy ông ấy dường như vừa đến đã đi thẳng một mạch về một hướng như có mục đích, không khỏi nhíu mày hồ nghi, Lão này sao có vẻ như biết ao hoang nào có cá vậy? Không lẽ lão đã đến đây thám thính trước, định giở trò gian lận?
Vương Thành Đức càng nghĩ càng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền