ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 102

Lão Ngô cầm đồ câu của mình lên, đặc biệt là mồi nhử, ông ấy đã thấy trong ao hoang này có không ít cá, phải thả thính cho tốt để câu được thật nhiều. Ông ấy nhìn vào chỗ vừa phát hiện có cá, nhận ra không chỉ có một con, ngoài một con cá trắm cỏ lớn lưng đen, còn có một đàn cá tạp linh tinh. Ông ấy thầm nghĩ: Đại sư không hổ là đại sư, thật là thần thánh, thế mà cũng tính ra được điểm câu cá nào là tốt nhất.

Còn ở phía bên kia, Vương Đức Phát cũng phát hiện ra sự bất thường của cái ao hoang này, sao ông ta nhìn thấy cá trong ao này nhiều thế nhỉ?

Thông thường, ở những ao hoang bị bỏ phế thế này, cá thường trốn ở dưới đáy, mắt thường gần như không thể nhìn thấy. Nhưng cá ở ao này lại có vẻ vô cùng hoạt bát, phần lớn lại còn trồi lên khỏi đáy, bơi lội tung tăng trong nước.

Cá ở cái ao hoang này thật sự rất nhiều, hơn nữa cũng không trốn dưới đá hay bùn nên chẳng mấy chốc, cả lão Ngô và Vương Đức Phát đều có thu hoạch.

Câu được mấy con cá, Vương Đức Phát cũng dần bỏ đi suy nghĩ rằng cá trong ao này là do lão Ngô đổ vào. Cá hoang dã không được ai cho ăn khác với cá nuôi công nghiệp, loại trước có thể không béo bằng nhưng vảy ở bụng lại có màu vàng óng, trông rất đặc biệt, rất dễ phân biệt với cá nuôi.

Lão Ngô thấy ông ta thì sững người, im lặng liếc nhìn ông ta một cái.

Vương Đức Phát miệng thì cứng rắn nhưng trong lòng lại hơi chột dạ, nói:

"Ông nhìn tôi làm gì? Trong vụ cá cược của chúng ta, đâu có quy định không cho phép tôi câu chung một cái ao hoang với ông đâu?"

Khóe miệng lão Ngô khẽ giật, nói:

"Vậy ông cứ tự nhiên."

Ông ta cũng đặt đồ câu của mình xuống, lấy cần câu và mồi ra, nói:

"Vậy thì cứ chờ xem, xem hai chúng ta ai câu được nhiều cá nhất!"

Lão Ngô tốt bụng nhắc nhở:

"Vụ cá cược lần này của chúng ta rõ ràng là cược xem ai câu được thứ đặc biệt nhất, chứ không phải ai câu được nhiều nhất."

Nhưng hai chữ "đặc biệt" lại rất khó định nghĩa. Câu được con cá như thế nào thì được coi là đặc biệt? Lớn nhất, nhiều nhất? Hay là hiếm nhất?

Vương Đức Phát: "Ông nói cũng có lý, cái "đặc biệt

" này của chúng ta cũng đâu có đặt ra tiêu chuẩn nào đâu."

Vậy nên câu được cá như thế nào mới tính là đặc biệt đây?

Lão Ngô nghĩ vậy, không khỏi hỏi Vương Đức Phát vài câu, Vương Đức Phát nghe xong cũng không khỏi ngẩn người.

Vương Đức Phát không nhịn được liếc nhìn lão Ngô, nói giọng đầy mỉa mai:

"Ngô Vĩnh Phát à Ngô Vĩnh Phát, ông làm thế này thì mất vui quá đấy."

"Tôi gian lận?"

Lão Ngô tỏ vẻ khó tin.

"Khụ!" Ông ấy ho nhẹ một tiếng, nói:

"Dù sao tôi có thể nói cho ông biết, cá trong ao hoang này không liên quan đến tôi, không phải do tôi thả. Ông không tin thì tôi cũng chịu."

Vương Đức Phát tức giận nói:

"Ông mới lên cơn, cả nhà ông mới bị Alzheimer ấy!"

Lão Ngô cười khẩy, nói:

"Ông không lên cơn mà lại nói năng linh tinh, nói toàn những lời mà người khác không hiểu nổi."

"Lên cơn à? Alzheimer giai đoạn cuối hả? Có cần tôi đưa ông vào bệnh viện không?"

Ông ấy hỏi thẳng một tràng ba câu.

Vương Đức Phát tức tối nói:

"Chẳng lẽ tôi nói sai à, chẳng lẽ ông không gian lận?"

Vương Đức Phát nghiến răng:

"Ông nghĩ tôi không có bằng chứng chứ gì?"

Ông ta ra vẻ như đã tìm thấy bằng chứng, giọng điệu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip