Chương 104
Lúc này, Hứa Quy vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra ở núi Đại Dư. Cô đang ngồi trên xe cảnh sát xem bói cho hai đồng chí cảnh sát. Đúng vậy, bạn không nhìn nhầm đâu, cô thực sự đang xem bói cho hai đồng chí cảnh sát. Chủ yếu là vì buổi livestream của Hứa Quy vẫn đang bật, không thể cứ quay mãi cảnh đường cao tốc được nên đành phải túm tạm người ở gần, giữa vẻ mặt nghi ngờ và khó xử của hai đồng chí cảnh sát, cô tiếp tục công việc của mình.
Cô nhìn anh cảnh sát trẻ tuổi, hỏi:
"Anh có nuôi mèo đúng không?"
Anh cảnh sát trẻ gật đầu, không cảm thấy bất ngờ, vì những người nuôi mèo như họ trên người lúc nào cũng dính vài sợi lông mèo, chỉ cần quan sát kỹ một chút là có thể nhận ra.
Nhưng những lời tiếp theo của Hứa Quy lại khiến anh kinh ngạc, vì cô nói:
"Ông có thấy cái xác đó trông như thế nào không?"
...
"...Thảo nào cảnh sát lại phong tỏa nơi này. Không ngờ có ngày tôi lại ở gần hiện trường vụ án đến thế."
Trong khi đó, tại địa điểm câu cá, gương mặt Ngô Vĩnh Phát tràn đầy vẻ kiêu hãnh chắc mẩm mình đã thắng.
Lão Hà và mọi người ngơ ngác hỏi:
"Ông câu được cái gì mà chắc chắn thế?"
"Chuyện đó chưa nói chắc được đâu!"
Lập tức có người phản bác:
"Lão Hà câu được một con lươn vàng to lắm đấy. Con lươn đó không biết đã sống trong cái ao hoang này bao nhiêu năm rồi, to vật vã, màu sắc đã ngả sang đỏ, trông như huyết thiện rồi... Ông câu được gì mà so được với lão Hà chứ?"
Huyết thiện không giống lươn vàng thông thường, thứ này hiếm vô cùng, lại nghe nói giá trị dinh dưỡng cực cao nên bao năm qua giá của nó vẫn luôn ở trên trời. Kể cả cá nặng cả trăm cân cũng không có giá trị bằng con huyết thiện này.
Vì vậy, mọi người đều cho rằng lão Hà đã câu được một con huyết thiện như thế, thắng thua của vụ cá cược này gần như đã định đoạt.
Thế nhưng điều mọi người không ngờ tới là khi nghe những lời này, gương mặt Ngô Vĩnh Phát không những không lộ vẻ thất vọng, mà ngược lại còn đắc ý hơn. Cả đời coi trọng thắng thua, ông ấy kiêu ngạo và tự tin nói:
"Huyết thiện thì sao chứ? Huyết thiện cũng không hiếm bằng thứ tôi câu được!"
Những người khác không khỏi tò mò và nghi hoặc, lão Hà bất giác hỏi:
"... Ông câu được cái gì thế?"
Nghe đến đây, Vương Đức Phát lại nhắm mắt lại, không nỡ nhìn cảnh tượng sắp diễn ra. Ông ta đã biết Ngô Vĩnh Phát sắp nói gì rồi. Quả nhiên, cùng lúc Vương Đức Phát nhắm mắt, ông ta nghe thấy Ngô Vĩnh Phát nói rành rọt từng chữ:
"Tôi câu được một cái xác, thử hỏi xem, có ai câu được thứ gì đặc biệt hơn tôi không?"
Hiện trường bỗng chìm vào một khoảng lặng đến nghẹt thở. Mọi người trân trối nhìn ông ấy vài giây sau, không biết ai đó đột nhiên hít một hơi lạnh.
"Ông, ông câu được một cái xác á? Trời đất ơi, lão Ngô, ông không sao chứ?"
"Oẹ!"
Lão Ngô vừa được hỏi về hình dạng của cái xác, sắc mặt bỗng cứng đờ. Người vừa rồi còn đang kiêu hãnh vì mình đã thắng, giờ đây đột nhiên ôm miệng chạy ra một bên nôn thốc nôn tháo.
Vương Đức Phát đang nằm trên đất lúc này trong đầu cũng bất giác hiện lên hình ảnh cái xác, ông ta ôm miệng, cố gắng không nghĩ tới nữa. ...
"... Nếu ông đã nói vậy thì... thì đúng là không ai câu được thứ gì đặc biệt hơn ông rồi."
Lão Hà bần thần nói. Ai mà câu được thứ gì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền