ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 103

Nửa giờ sau, cùng với tiếng còi cảnh sát hú inh ỏi vài chiếc xe cảnh sát đã dừng lại dưới chân ngọn núi nơi lão Ngô và nhóm bạn đang câu cá. Không lâu sau, ngọn núi này đã bị cảnh sát phong tỏa, không cho phép người ngoài ra vào.

Lão Ngô tập trung sự chú ý vào cần câu của mình. Đột nhiên, ông ấy cảm thấy cần câu của mình nặng trĩu. Sau một hồi vật lộn, ông ấy bắt đầu thu dây. Và vừa thu, ông ấy đã cảm thấy có gì đó không ổn. Vật mà lão Ngô câu được lần này rõ ràng là một món hàng khủng thật sự, cần câu của ông ấy đã bị kéo cong thành hình cánh cung, nếu không phải cần câu chất lượng tốt, có lẽ lúc này đã gãy rồi.

"Vương Đức Phát! Hình như tôi câu được hàng khủng rồi!"

Ông ấy phấn khích nói.

Vương Đức Phát hoàn hồn, vội cầm vợt lưới chạy đến bên cạnh lão Ngô. Thấy lão Ngô có vẻ kéo không nổi, Vương Đức Phát cũng vội vàng chạy tới cùng ông ấy kéo cần. Hai người dốc hết sức bình sinh, cuối cùng cũng kéo được thứ đó lên.

"Cái gì đây? Va li à?"

Nhìn vật thể dính đầy bùn ao trước mắt, rõ ràng là một chiếc va li, lão Ngô và Vương Đức Phát ngơ ngác nhìn nhau, nói là hàng khủng, sao họ lại câu lên một thứ kỳ lạ thế này?

"Bên trong hình như có đựng đồ, hay là chúng ta mở ra xem thử?"

...

Lão Hà và mọi người không hiểu gì cả nhưng Vương Đức Phát đang nằm bên cạnh bỗng giật mình mở mắt, nhìn ông ấy với vẻ không thể tin nổi.

"Vương Đức Phát! Hình như tôi câu được hàng khủng rồi!"

Ông ấy phấn khích nói.

Ông ấy hỏi:

"Vụ cá cược của chúng ta mấy ông còn nhớ không?"

Phải công nhận rằng người hiểu bạn nhất chắc chắn là kẻ thù của bạn. Giữa lúc Vương Đức Phát đang mang vẻ mặt

"ông bị điên à"

, ông ấy đã nói với ánh mắt rực lửa:

"... Tôi thấy vụ cá cược của chúng ta có thể công bố thắng thua luôn được rồi, vì chắc chắn là tôi thắng!"

Vương Đức Phát vẫn đang trong cơn phấn khích: "?"

Chỉ là nếu đây không phải là thủ đoạn của Ngô Vĩnh Phát, vậy thì cá trong ao này là sao nhỉ?

Vương Đức Phát đang suy nghĩ thì đột nhiên cảm thấy phao câu động đậy. Ông ta hoàn hồn, sau một hồi thăm dò và cân nhắc, ông ta giật cần câu lên. Sau đó, liền thấy một con ba ba lớn đang mắc trên lưỡi câu của mình.

Vương Đức Phát: "?"

Sau khi gỡ con ba ba lớn này xuống, ông ta không lập tức bỏ nó vào giỏ đựng cá mà cứ nhìn chằm chằm nó một lúc, đột nhiên hỏi:

"Ngô Vĩnh Phát, ông nói xem con ba ba này của tôi có được tính là thứ đặc biệt câu được không?"

Ông ta nhìn lão Ngô với ánh mắt rực lửa.

Lão Ngô sững người, suy nghĩ rồi nói:

"Hình như cũng tính đấy, vụ cá cược của chúng ta đâu có nói thứ câu được nhất định phải là cá đâu."

Nghe vậy, Vương Đức Phát đột nhiên phá lên cười ha hả, sung sướng ra mặt. Ông ta ngạo nghễ nói:

"Vậy xem ra, vụ cá cược lần này chắc chắn là tôi thắng rồi, ông xem con ba ba lớn này đi, thanh tú biết bao, đẹp đẽ biết bao, to biết bao!"

Lão Ngô: "..." Bị thần kinh.

Nghe vậy, Vương Đức Phát xua tay, nhắm mắt nằm trên đất, dáng vẻ thoi thóp như sắp đứt hơi, chẳng còn chút hứng thú nào để nói chuyện. Trạng thái của lão Ngô cũng chẳng khá hơn là bao. Tuy nhiên, sau khi nằm trên đất một lúc, ông ấy đột nhiên nghĩ tới điều gì đó bỗng bật dậy. Ông ấy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip