Chương 47
Trên trán nhân viên từ từ hiện ra một dấu chấm hỏi to đùng.
Hứa Quy từ phòng khách ngó đầu vào bếp, liền thấy PD đang luống cuống tay chân, loay hoay lay bốn người đang nằm trên đất. Còn chiếc máy quay thì đã sớm bị anh ta đặt lên bệ bếp.
Thấy Hứa Quy, mặt PD lộ vẻ như được cứu rỗi, vội vàng gọi: "Cô Hứa, mau lại đây giúp với, cả nhà họ không biết tại sao lại ngất hết rồi..."
Hứa Quy thong thả bước vào, nói: "Yên tâm đi, tôi gọi cấp cứu rồi!"
Cô đến gần, nhìn Lý An đang nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, hai mắt nửa nhắm nửa mở, dáng vẻ ý thức đã mơ hồ không còn tỉnh táo.
Hứa Quy ngồi xổm xuống, lẩm bẩm: "... Tôi đã nói trước là lát nữa anh sẽ cần tôi giúp mà. Thấy chưa! Tôi nói đâu có sai?"
Giọng nói của cô từ từ lọt vào tai Lý An. Trong cơn mơ màng, anh nhớ lại lời cô đã nói trước đó.
[Tôi chỉ đơn thuần cảm thấy lát nữa có thể anh sẽ cần tôi giúp... ]
À! Hóa ra "giúp đỡ" mà đại sư nói, là giúp đỡ thật sự! Câu nói đó vậy mà lại là đang trần thuật một sự thật?
Trước khi ngất đi, trong đầu Lý An chỉ còn lại duy nhất một ý nghĩ này.
Lý An ngất hẳn, sau khi ngất, khóe miệng anh còn nở một nụ cười kỳ quái.
Hứa Quy liếc nhìn, không nhịn được bèn đưa hai ngón tay ra, nhẹ nhàng xoay đầu anh sang một bên rồi nhanh chóng rụt tay lại.
"... Cô nói, cô đã gọi cấp cứu rồi à?" Lúc này PD lên tiếng, hỏi ra thắc mắc trong lòng mọi người: "Cô đi gọi điện thoại lúc nào vậy?"
Hứa Quy: "Chính là lúc anh vểnh tai lên, tập trung tinh thần lắng nghe nhà ông Lý kể chuyện xưa, nghe đến độ nước mắt nước mũi tèm lem đó."
PD: "... Tôi không có khóc nhé."
Hứa Quy nhìn anh ta bằng ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa bao dung, nói: "Được rồi, anh không khóc." Là một con rùa xinh đẹp và lương thiện, cô có đủ độ lượng để bao dung cho sự ngang ngược vô lý của con người.
PD: Không hiểu sao, rõ ràng là được như ý mình rồi nhưng vẫn cảm thấy có chút nghẹn lòng là thế nào nhỉ?
Cả nhà bốn người họ Lý đều đã ngất xỉu, PD cũng không dám động vào họ, sợ làm họ bị làm sao. May mà xe cấp cứu của bệnh viện đến rất nhanh. Nhưng không ngờ là đi cùng xe cấp cứu còn có hai viên cảnh sát.
Hai viên cảnh sát có vẻ mặt nghiêm nghị, nói: "... Hai người bị tình nghi đầu độc hại người, mời đi theo chúng tôi một chuyến."
PD: "Hả?"
Hứa Quy: "???"
"... Loài người các anh làm chuyện tốt mà cũng bị bắt sao?" Cô oan ức nhìn PD.
PD: Không phải, loài người chúng tôi không phải như vậy!!
Và tối hôm đó, tin tức "Ngôi sao Hứa X bị bắt" đã leo lên hot search.
Hứa Quy: "QAQ."
Lúc này, đạo diễn chương trình vẫn chưa biết mình sắp phải đối mặt với chuyện gì, đang thảnh thơi uống trà sữa, vừa xem độ hot của chương trình.
Không còn nghi ngờ gì nữa, chương trình của họ chắc chắn là chương trình giải trí hot nhất hiện nay. Dàn khách mời hoành tráng, dù nổi tiếng hay không, toàn là trai xinh gái đẹp, chỉ riêng phần nhan sắc đã đủ thu hút một lượng lớn khán giả, huống hồ chi chương trình còn thú vị nữa.
Thử hỏi xem, ai mà không thích nhìn trai xinh gái đẹp phải nai lưng ra kiếm tiền? Đặc biệt là giới trẻ hiện nay đang đầy oán khí vì phải đi làm, lại càng thích xem cảnh trai xinh gái đẹp phải làm việc quần quật.
Có thể nói, chương trình của họ từ lúc còn đang trong giai đoạn chuẩn bị đã là một con hắc mã, sau khi bắt đầu ghi hình, độ hot lại càng tăng vọt.
Thế nên, là người phụ trách chính lên kế hoạch cho chương trình, tâm trạng của đạo diễn lúc này phải nói là phơi phới. Ông thậm chí đã bắt đầu nghĩ xem sau khi chương trình kết thúc, mình sẽ đi du lịch nước nào ở châu Âu hay là làm một chuyến vòng quanh thế giới cũng không tệ nhỉ?
Nhưng đúng lúc này, một nhân viên ở dưới đột nhiên xông vào, hét lớn: "Đạo diễn, không xong rồi, khách mời chương trình của chúng ta bị cảnh sát đưa đi rồi!"
Đạo diễn: "..." Trời sập rồi.
Giây phút này, đạo diễn như thấy kế hoạch du lịch vòng quanh thế giới của mình đang vỗ cánh bay xa.