Chương 48
Hứa Quy tủi thân ngồi một bên, còn PD thì khoa chân múa tay giải thích sự hiểu lầm này với các đồng chí cảnh sát.
May mà buổi livestream của họ vẫn luôn bật, có hàng vạn cư dân mạng trong phòng livestream làm chứng, cuối cùng cũng khiến các cảnh sát tin rằng đây chỉ là một sự hiểu lầm.
PD (phiên bản vẫn còn sợ hãi): [Có ai hiểu được không, suýt chút nữa là bị lôi về đồn cảnh sát thẩm vấn rồi đó!]
"... Chuyện này thật sự xin lỗi." Các đồng chí cảnh sát xin lỗi cũng cảm thấy có chút ngại ngùng: "Lúc cô Hứa gọi cấp cứu, những lời cô ấy nói thật sự quá dễ gây hiểu lầm. Cô ấy nói bệnh nhân sắp trúng độc ngất xỉu, lại còn dự đoán chính xác thời điểm họ ngất, thế nên đồng chí trực tổng đài mới tưởng là cô ấy ra tay."
Suy nghĩ của đồng chí đó cũng rất đơn giản: Nếu không phải cô hạ độc, làm sao cô biết rõ người ta sẽ ngất vào lúc nào chứ?
Không ngờ, chuyện này cuối cùng lại là một sự hiểu lầm, các cảnh sát cũng có chút dở khóc dở cười.
Nghe xong, PD đột ngột quay đầu nhìn Hứa Quy, trong mắt viết đầy dòng chữ "Hóa ra là do cô làm chuyện tốt à?".
Hứa Quy chớp chớp mắt, chột dạ dời tầm mắt đi: Hình như đúng là rùa đã gây hiểu lầm thật.
Đừng nhìn rùa, rùa không biết gì hết! Rùa vô tội!
PD cười lạnh một tiếng. Hứa Quy nghe thấy, vẻ mặt chột dạ càng thêm đậm, ánh mắt nhìn đông ngó tây, tóm lại là không nhìn PD, gần như viết thẳng hai chữ "chột dạ" lên mặt.
Khoan đã!
Nhưng chỉ vài giây sau, Hứa Quy đột nhiên nhận ra: Khoan đã, sao mình phải chột dạ nhỉ? Rõ ràng mình làm chuyện tốt dũng cảm cứu người, nói ra thì mọi người phải khen mình mới đúng chứ!
Nghĩ vậy, tấm lưng hơi cong xuống vì chột dạ của cô lại thẳng lên.
Cô quả quyết nghĩ: Đúng vậy, loài người phải khen mình mới đúng!
Loài người không khen mình, là do họ xấu tính.
Hứa Quy không phục, Hứa Quy tủi thân.
Cô liếc nhìn ba người trước mặt, lầm bầm: "Không phải loài người các anh nói chỉ cần làm việc tốt là sẽ được khen sao? Nhưng bây giờ rõ ràng tôi đã làm việc tốt, tại sao các anh không những không khen tôi, mà còn nghi ngờ tôi làm chuyện xấu?"
Cô lầm bà lầm bầm, bề ngoài thì những lời này có vẻ như đang nói với PD nhưng ánh mắt của cô lại liếc về phía hai đồng chí cảnh sát, sự mong chờ trong mắt gần như hóa thành thực thể, ý tứ hoàn toàn không cần nói cũng hiểu.
Đúng vậy, rùa con đang đòi khen! Hơn nữa còn là đòi một cách quang minh chính đại, không hề uyển chuyển chút nào — trước đây, chỉ cần cô làm việc tốt, các trưởng lão đều sẽ hết lời khen ngợi cô.
Mỗi lần được khen, Hứa Quy đều rất vui.
Thế nên, đây là lời khen mà cô đáng được nhận, dựa vào đâu mà không cho cô?
Nhìn vẻ mặt này của Hứa Quy, fan trong phòng livestream của cô không nhịn được mà tru lên gào thét:
[!! Khen! Mau khen cô ấy tới tấp cho tôi!! Mấy người cai nghiện rồi hay sao mà nỡ lòng nào không khen cô ấy!]
[Oa, bé cưng của tôi ơi, em là chiếc bánh mì nhỏ vừa thơm vừa mềm lại còn đang hờn dỗi, mẹ thơm chết!!]
[Đáng yêu quá, ai hiểu được không, fan mẹ nhìn thấy cảnh này tim muốn tan chảy luôn!]
[??? Cái phòng livestream này bị sao vậy? Lần trước tôi vào không khí rõ ràng không phải thế này, trước đó không phải một đám chửi Hứa Quy như hát hay, nào là tiện nhân dẹo dọ, nào là tiểu tam muôn đời tẩy không sạch? Giờ cái màn hình đầy chữ "mẹ" là sao vậy?]
[Xàm! Bé cưng nhà tôi không làm tiểu tam đâu, tôi tin chắc chắn có nguyên do gì đó. ]
[Kệ bọn họ đi, mấy bà này điên hết rồi, đã từ anti-fan của Hứa Quy biến thành fan mẹ rồi. ]
[Mấy người hiểu cái quái gì! Quy bảo bối nhà chúng tôi đáng yêu biết bao, nhìn cái mặt nhỏ nhắn này xem, như cục bột nếp ấy. ]
[Xem ra các người đúng là điên thật rồi... ]
[Úi dà, Hứa Quy vậy mà cũng có fan rồi? Quả nhiên sống lâu cái gì cũng thấy được. ]
Đôi mắt tròn xoe của Hứa Quy đầy mong đợi liếc nhìn ba người trước mặt.
"... À, đương nhiên! Hành động của cô Hứa đây tuyệt đối đáng được khen ngợi nhiệt liệt." Vẫn là các đồng chí cảnh sát phản ứng trước, một người nói với giọng điệu khoa trương: "Phản ứng của cô thật sự quá kịp thời, nếu không có cô, cả nhà ông Lý chắc chắn đã gặp nguy hiểm rồi."