ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 63

Nói về vị lão đây, ông ấy họ Ngô, cứ gọi ông ấy là lão Ngô. Lão Ngô quả thực là người đã nghỉ hưu. Vì về hưu không có việc gì làm, ông ấy đã gia nhập đội quân cần thủ, từ đó cũng quen biết vô số bạn câu. Tuy nhiên, dù lão Ngô đã làm cần thủ được một năm rưỡi nhưng nói về thành tích... thì thôi khỏi phải nói. Đối với lão Ngô, việc đi câu mà về tay không là chuyện thường ngày, 365 ngày một năm, giỏ cá lúc nào cũng trống không. Cũng vì chuyện này, ông ấy thường bị các bạn câu trêu chọc, nói ông ấy là

"cá thấy cá chê"

. Lão Ngô rất không phục cái biệt danh này, vẫn luôn âm thầm muốn câu được một con cá lớn để mọi người phải nhìn mình bằng con mắt khác. Thành tích câu cá hiện tại của lão Ngô: Ba con cá nhỏ, có thể kiểm chứng.

Và ngày hôm qua, trong một phút bốc đồng, dưới sự chứng kiến của vô số bạn câu, lão Ngô đã cá cược với một người bạn câu vốn không hợp với mình, cược xem hôm nay ông ấy có bị móm hay không. Nếu lão Ngô thắng, đối phương sẽ gọi ông ấy một tiếng "đại ca". Còn nếu đối phương thắng, ông ấy sẽ phải gọi người ta là "đại ca". Sau khi bốc đồng xong, lão Ngô liền hối hận, bởi với kỹ thuật câu cá và vận may 365 ngày đều móm của mình, ông ấy lấy đâu ra tự tin để cá cược với người ta chứ?

Tối qua, lão Ngô về nhà thở ngắn than dài, hối hận không thôi. Đến giờ đi ngủ, ông ấy nằm trên giường mà trằn trọc cả đêm, lăn qua lộn lại, còn bị bà vợ mắng cho một trận. Vì chuyện này, lão Ngô gần như thức trắng đêm, sáng dậy quầng mắt đã thâm đen. Lúc ra khỏi nhà hôm nay, ông ấy còn lề mề, kéo dài đến phút cuối cùng mới chịu đi. Tuy nhiên sau khi ra khỏi nhà, lão Ngô không đi thẳng đến điểm câu đã hẹn như thường lệ, mà lại lượn lờ trên đường, do dự không tiến. Đúng lúc này, lão Ngô nhìn thấy lá phướn xem bói của Hứa Quy, trong lòng bỗng lóe lên một ý. Lão Ngô mặt mày đau khổ: [Bây giờ, chỉ còn cách dựa vào huyền học thôi!]

Ở một diễn biến khác.

Hứa Quy quay về sạp hàng của mình, tràn đầy tự tin và nhiệt huyết bắt đầu công việc. Mười phút sau khi cô ngồi xuống, vị khách đầu tiên trong ngày đã đến.

Đó là một ông cụ, trông có vẻ là một người đã về hưu. Nói ông ấy đã về hưu là bởi vì đối phương đội mũ tai bèo, tay cầm bộ đồ câu cá, hoàn toàn là một dáng vẻ của một cần thủ, y hệt như người về hưu tái đi câu cá. Mà dáng vẻ của ông cụ này cũng rất lén lút. Sau khi ngồi xuống, ông ấy nhìn đông ngó tây, dường như đang xác nhận xem có ai xung quanh để ý đến mình không. Về phần chiếc máy quay đặt trên bàn bên cạnh Hứa Quy, ông cụ chỉ liếc qua một cái rồi không nghĩ nhiều.

Mọi người trong phòng livestream: [Hé lô, bất ngờ chưa, ở đây còn có mấy chục vạn người đang nhìn ông đấy!] Quả nhiên, câu nói "cuộc sống ở đâu cũng có camera" chẳng lừa họ bao giờ. Tuy nhiên, phòng livestream của Hứa Quy đã che mờ những người không liên quan. Bất kỳ người qua đường nào lọt vào ống kính đều được che mặt bằng một lớp mosaic dày đặc, ngoài người quen ra thì không ai biết họ là ai.

Sau khi chắc chắn không có ai chú ý đến mình, ông cụ mới nhỏ giọng nói với Hứa Quy: "Đại sư, cô mau xem giúp tôi, hôm nay tôi đi câu nên thả mồi ở đâu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip