ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 64

Trong nhóm chat của hội câu cá, mọi người đã nhắn không biết bao nhiêu tin để hối thúc ông ấy, liên tục hỏi những câu như

"Tới đâu rồi?"

:

"Sắp tới chưa?"

, xen lẫn trong đó là vài lời chế nhạo mỉa mai của một số người, đặc biệt là một kẻ tên Vương Thành Đức đang là người ồn ào nhất trong nhóm.

Vương Thành Đức liên tục gửi những tin nhắn châm chọc trong nhóm. Lão Ngô xem mà tức anh ách, cầm điện thoại lên gõ lạch cạch vài giây sau, một dòng tin nhắn hiện ra trong nhóm:

[Ngô Vĩnh Phát, người đâu rồi? Sao ông còn chưa tới? Không lẽ sợ rồi đấy chứ!]

Ngô Vĩnh Phát: [Chờ đấy! Ông mày đến đây!]

Phòng livestream: [Hóng chuyện. JPG. ]

Lão Ngô tính toán xong xuôi, liền xách bộ đồ câu đi đến điểm câu cá mà mọi người đã hẹn hôm nay. Ông ấy liếc mắt về phía Vương Thành Đức, kẻ đó quả nhiên đang vênh vênh váo váo, cái bộ dạng nhìn chỉ muốn nổi điên.

"... Lão Ngô à." một người bạn câu có quan hệ khá tốt với lão Ngô ghé lại, nói nhỏ:

"Ông thật sự tự tin là câu được cá à? Ông nhìn cái vẻ đắc ý của Vương Thành Đức kìa, vụ cá cược này mà để ông ta thắng thì chắc ông ta còn vênh váo lên tận trời mất!"

Lão Ngô thầm nghĩ: [Chứ còn gì nữa. ]

Hay lắm, mạnh miệng thì sảng khoái thật đấy nhưng vấn đề bây giờ là làm sao để câu được cá đây? Kỹ thuật của mình thế nào, chẳng lẽ mình lại không rõ, vốn dĩ là không thể câu được cá. Ba con cá câu được lần trước cũng chỉ to bằng ngón tay, hoàn toàn là do mèo mù vớ cá rán mà thôi.

Hay là... thuê người lặn xuống nước móc cá vào lưỡi câu cho mình nhỉ?

[Nếu ông chịu thua luôn bây giờ thì cũng được thôi nhưng đừng quên nhé, ông sẽ phải gọi tôi một tiếng đại ca đấy. ]

[Thế mới nói, kỹ thuật không có thì đừng có mạnh miệng, đến cuối cùng người mất mặt là chính mình thôi!]

Nói xong, ông ấy lại lén lút nhìn xung quanh như kẻ trộm, thấy không ai để ý mình mới xách đồ câu nhanh chân rời đi, nào ngờ phía sau ông ấy, chiếc máy quay đen ngòm đã ghi lại mọi hành động, bao gồm cả dáng vẻ lén lút của ông.

Ngay lúc lão Ngô đang nhăn mặt đến mức dúm dó lại, trong đầu ông ấy đột nhiên nhớ lại lời của Hứa Quy.

Lão Ngô mong đợi nhìn Hứa Quy, hỏi:

"Đại sư, thế nào, cái này có xem ra được không?"

Hứa Quy ngẫm nghĩ:

"Cũng không phải là không xem được..."

Cô đẩy mã QR thanh toán về phía lão Ngô, nói:

"Năm trăm tệ, thành tâm sẽ linh ứng ạ!"

Bây giờ cô là người phải nỗ lực kiếm tiền, thái độ thu tiền nhất định phải tích cực.

"Thật sự xem được đấy nhé, cô đừng có lừa tôi đấy?"

Lúc trả tiền, lão Ngô xác nhận lại nhiều lần.

Hứa Quy gật đầu lia lịa, đảm bảo mỗi câu hỏi của lão Ngô đều được cô đáp lại, không hề có chút mất kiên nhẫn nào.

Sau khi lão Ngô trả tiền xong, Hứa Quy nhìn vào số dư của mình, đếm đếm mấy con số không phía sau, có chút mãn nguyện.

"Vị trí định thả mồi ban đầu, đi về bên trái ba bước à?"

Lão Ngô gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc, tỏ ý:

"Tôi nhớ rồi!"

Thôi thì đến nước này rồi, cứ mê tín một lần xem sao.

Lão Ngô ôm một bụng tức đi đến điểm câu nhưng khi cầm cần câu lên, chuẩn bị thả mồi tạo ổ thì cái đầu đang nóng ran vì tức giận và bực bội cũng dần bình tĩnh lại.

Lão Ngô tự mua vui trong cái khó, nghĩ đến đây lại tự

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip