ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 76

PD đã quen với việc vác máy quay đi khắp nơi. Đôi khi bạn phải thừa nhận rằng, lòng dạ một người tốt hay xấu thực ra có thể nhìn ra từ tướng mạo của họ, nếu không đã chẳng có câu

"tâm sinh tướng"

. Và ngay lúc này, tướng mạo của Ngô Đình Đình trông vừa chua ngoa vừa cay nghiệt.

Hứa Quy thấy không khí bên phía dì Đoàn Tử đang căng như dây đàn, liền dặn dò PD phải quay thật kỹ bộ mặt xấu xí... à không, là quay lại toàn bộ diễn biến sự việc một cách hoàn chỉnh, để cư dân mạng không bị hoang mang. Lúc này, nghe lời Hứa Quy, anh ta bật máy lên nhưng miệng lại nói:

"Cô Hứa ơi, chúng ta là chương trình thực tế của đài Thủy Quả, chứ có phải chuyên giật tít câu view đâu!"

Hứa Quy mắt vẫn dán về phía trước, miệng đáp qua loa:

"Như nhau cả thôi, như nhau cả."

PD: [May mà đạo diễn không nghe thấy câu này của cô đấy. ]

Cô hậm hực nghĩ:

"Dám trộm con của dì Đoàn Tử à, bây giờ tôi sẽ cho các người nổi tiếng!"

Dì Đoàn Tử choáng váng trước logic của Ngô Đình Đình, bà ấy nói:

"Chỉ vì cô không sinh được con nên tôi bắt buộc phải cho con của tôi cho cô sao? Đấy là cái lý lẽ gì vậy?"

Ngô Đình Đình trừng mắt nhìn dì Đoàn Tử, nói:

"Lúc đầu tôi và mẹ tôi đối xử với chị tốt biết bao nhiêu? Thế mà chị thì sao, chị báo đáp chúng tôi thế nào? Chị đã không muốn thì tôi đành phải tự mình cướp thôi!"

Bà ta căm phẫn nói:

"Chị còn nhớ lúc đầu tôi đã cầu xin chị thế nào không? Tôi quỳ xuống dập đầu lạy chị, tôi khóc lóc nói với chị, cầu xin chị nhường đứa bé lại cho tôi... Chị rõ ràng biết cả đời này tôi không thể có con của riêng mình, tôi chỉ nhờ chị cho tôi một đứa con thôi mà, chứ đâu phải chị không thể sinh được, chỉ cần chị muốn, chị và anh trai tôi có thể sinh mấy đứa cũng được!"

Dì Đoàn Tử chỉ biết cô em chồng này của mình được bố mẹ chồng cũ nuông chiều đến mức vô pháp vô thiên, ngang ngược vô lễ nhưng bà ấy hoàn toàn không biết rằng, suy nghĩ của đối phương lại có thể lệch lạc đến mức này. Bà ấy đưa tay xoa xoa cái đầu đang ong ong của mình, cố gắng bình tĩnh lại.

Ngô Đình Đình lại đáp một cách thản nhiên:

"Tôi là em gái của anh trai tôi, con của anh ấy cũng là con của tôi, cho tôi một đứa con của anh ấy thì đã sao? Tôi có ngược đãi nó đâu!"

"... Vậy sau đó thì sao, sau đó các người rõ ràng có vô số cơ hội để nói cho tôi biết sự thật này!"

Dì Đoàn Tử lên tiếng:

"Thế mà các người lại trơ mắt nhìn tôi đi khắp nơi tìm con, nhìn tôi trèo đèo lội suối, nhìn tôi tìm suốt mười ba năm trời!"

Khi nói đến con số

"mười ba năm"

, giọng bà ấy không kìm được mà xen lẫn mấy phần bi phẫn, mười ba năm, cuộc đời một con người có được mấy lần mười ba năm?

Bà ấy oán hận sự che giấu của chồng cũ, oán hận sự nhẫn tâm của chồng cũ. Thế mà mười ba năm tươi đẹp và nồng nhiệt nhất của bà ấy lại vì nhà họ Ngô mà lãng phí trên con đường tìm con.

Khi con bị mất, bà ấy kiên quyết đi tìm, cho dù mấy năm sau, Ngô Hào không thể kiên trì nổi nữa muốn từ bỏ, đề nghị ly hôn với bà ấy, bà ấy cũng chưa từng trách đối phương nhưng bây giờ trong lòng bà ấy lại bùng lên một nỗi oán hận tột cùng.

"Chuyện này phải trách thì chỉ có thể trách chính

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip