Chương 77
Một năm, hai năm, ba năm... Thoáng cái bảy tám năm trôi qua, Lý Như vẫn cố chấp như cũ, không hề có ý định thay đổi suy nghĩ, bà ấy vẫn không muốn sinh thêm con với chồng, không muốn quên đi đứa con "bị lạc", kiên quyết muốn tìm tiếp. Họ không thấy ở bà ấy một chút dấu hiệu nào của việc từ bỏ.
Bà ta bực bội nói:
"Lúc đầu chúng tôi vốn nghĩ đợi một thời gian chuyện này dần lắng xuống, chị và anh tôi lại sinh một đứa nữa, lúc đó chúng tôi sẽ từ từ tiết lộ chuyện này cho chị nhưng ai mà ngờ chị lại cố chấp đến vậy?"
Họ đã tính toán rất hay.
Đúng vậy, con bị mất, Lý Như ban đầu chắc chắn sẽ khó chấp nhận nhưng chuyện này chỉ cần thời gian trôi qua, cuối cùng cũng sẽ nguôi ngoai, đến lúc đó lại để Lý Như và anh trai bà ta sinh thêm hai đứa nữa, có con mới bên cạnh, Lý Như rồi cũng sẽ quên đi đứa con đã "bị lạc" trước đó thôi. Suy cho cùng, đó chỉ là một đứa trẻ một tuổi, sinh ra cũng chỉ ở cùng một năm, tình cảm mẹ con có thể sâu đậm đến đâu chứ?
Chỉ là họ đã đánh giá sai sự kiên trì của Lý Như. Đã vậy, họ chỉ có thể tiếp tục che giấu, dù sao Lý Như nhìn thấy Bác Văn cũng không nhận ra đó là con mình, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra, cả đời này bà ấy cũng sẽ không phát hiện ra sự thật.
Trong tình huống này, nhà họ Ngô càng không dám nói cho Lý Như biết chuyện này, với cái tính kiên trì của Lý Như, nếu thật sự nói cho bà ấy biết, nhà họ không bị bà ấy lật tung lên mới lạ.
Nhưng ai mà ngờ chuyện bất ngờ lại thật sự xảy ra.
"Ngô Đình Đình, cô làm gì vậy? Sao cô lại đánh con?"
Dì Đoàn Tử vừa tức vừa lo nhào tới, nhưng tay bà ấy còn chưa chạm được vào người thì đã bị xô mạnh một cái. Bà ấy đưa tay muốn sờ vào bên má đỏ ửng của Ngô Học Nhai, quan tâm hỏi:
"Học Nhai, có đau không con?"
Ngô Học Nhai ôm mặt, sợ sệt nhìn bà ta, bất giác xin lỗi:
"... Con xin lỗi, mẹ."
Ngô Đình Đình tát một cái vào mặt cậu, bà ta hung hăng nhìn cậu, chất vấn:
"Mày muốn nhận con đàn bà kia làm mẹ à? Mày đừng quên, bao nhiêu năm nay là ai cho mày ăn cho mày mặc, tao đã vì mày trả giá bao nhiêu, mày quên rồi sao?"
Ngô Học Nhai ngơ ngác nhìn bà ta, đầu óc hỗn loạn. Cậu đã mười ba tuổi (thực ra là mười bốn), đã biết phân biệt đúng sai, phải trái, cuộc tranh cãi của mẹ và dì cậu vừa nghe thấy hết cũng đã hiểu ra, nói cách khác, dì mới là mẹ ruột của cậu, còn mẹ hiện tại của cậu thực ra là cô ruột của cậu?
Ngô Học Nhai bất giác liếc nhìn về phía dì Đoàn Tử và chính cái liếc mắt này của cậu lại khiến Ngô Đình Đình hiểu lầm.
Ngô Đình Đình nhìn cậu chằm chằm, nói:
"Mày phải nhớ, chỉ có tao mới là mẹ của mày, mày quên rồi sao, bao nhiêu năm nay, người mày gọi là mẹ đều là tao cơ mà..."
Dì Đoàn Tử lau vội nước mắt, nói:
"Chuyện này tôi sẽ không để yên như vậy đâu, Học Nhai là con của tôi, tôi phải đưa nó đi!"
Nghe vậy, Ngô Đình Đình lập tức nổi đóa, bà ta ôm chầm lấy Ngô Học Nhai bên cạnh, hét lớn:
"Chị nằm mơ đi, tôi nói cho chị biết, Bác Văn là con của tôi! Nó sớm đã không phải con trai chị nữa rồi!"
Nói rồi, bà ta quay đầu nhìn Ngô Học Nhai, gào lên: "Bác Văn, đúng không?
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền