ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 78

Bà ấy liếc nhìn Ngô Học Nhai đang đứng bên cạnh Ngô Đình Đình, trái tim thắt lại thành một cục, bà ấy lẩm bẩm:

"Nhưng nhưng mà..."

Nhưng đây là con của bà ấy, là cục thịt từ trong bụng bà ấy rơi ra, là đứa con ruột mà bà ấy đã tìm suốt mười ba năm trời.

Ngô Đình Đình hung dữ nhìn bà ấy, nói:

"Cần chị giả vờ tốt bụng à? Tôi nói cho chị biết, Bác Văn là con trai tôi, chị đừng hòng cướp nó đi!"

Dì Đoàn Tử tức đến phát điên, chưa kịp nói gì, Ngô Hào đã vội nói:

"Bà nghe tôi nói hết đã, xem tôi nói có lý không."

Dì Đoàn Tử bị đẩy lảo đảo nhưng đã có người đỡ lấy, bà ấy ngẩng đầu lên, nét mặt lập tức vui mừng.

"Tiểu Quy?" Bà ấy ngạc nhiên gọi:

"Sao con lại ở đây?"

Hứa Quy cười với bà ấy, nói:

"Con đi ăn với bạn, tình cờ đi ngang qua đây... Dì Đoàn Tử, dì không sao chứ ạ?"

Dì Đoàn Tử đứng vững lại, lắc đầu:

"Dì không sao."

Bà ấy quay đầu nhìn Ngô Đình Đình, tức giận nói:

"Ngô Đình Đình, cô có bực tức trong lòng cũng không nên trút lên đầu đứa trẻ!"

Ngô Đình Đình thì gắt lên chất vấn:

"Cô là ai, chuyện nhà chúng tôi liên quan gì đến cô?"

"Tôi dạy dỗ con trai tôi, liên quan gì đến chị?"

Ngô Đình Đình hừ lạnh:

"Tôi nói cho chị biết, Lý Như, chị dẹp cái ý nghĩ đó đi, Bác Văn là con của tôi, cả đời này đều là con của tôi! Bao năm nay, đều là tôi dạy dỗ nó, chăm sóc nó, chị có tư cách gì mà đòi nó về?"

"Phải không, Bác Văn?"

Bà ta quay đầu nhìn Ngô Học Nhai, giọng dịu dàng hỏi:

"Con sẽ không rời xa mẹ đâu, đúng không?"

Một bên má của Ngô Học Nhai đỏ bừng, lờ mờ còn thấy hai dấu tay, lúc này nghe Ngô Đình Đình hỏi, cậu có chút rụt rè gật đầu.

Ngay lúc này, một giọng nói đột nhiên xen vào.

Ngô Hào khựng lại, ngước mắt nhìn, phát hiện người nói là cô gái trẻ đứng bên cạnh Lý Như.

Cô đang nghe tiếng người nói đấy à? Loài rùa bọn cô còn không nói ra được những lời vô lý đến thế.

Hứa Quy tức giận.

Đối phương trừng mắt nhìn ông ta, cả người giương nanh múa vuốt như một con thú nhỏ, cô nói:

"Đứa trẻ rốt cuộc thuộc về ai, không đến lượt các người quyết định đâu!"

Ngô Hào ngẩn ra:

"Cô có ý gì?"

Hứa Quy không thèm để ý đến Ngô Đình Đình, cô nhìn hai anh em nhà này, hừ lạnh nói:

"Tôi nói cho các người biết, tôi đã báo cảnh sát rồi, các người không cho mẹ đứa trẻ biết, đã lén lút bế đứa bé đi, còn nuôi bên cạnh bao nhiêu năm... Nói hay thì các người đang phạm tội, nói khó nghe thì! Các người chính là bọn buôn người!"

Ngô Hào nhìn dì Đoàn Tử, nói: "Lý Như, tôi thừa nhận chuyện này đúng là nhà chúng tôi đã sai, tôi trịnh trọng xin lỗi bà, tôi cũng biết ba chữ "xin lỗi bà

" đối với bà thật sự quá mỏng manh..."

Dì Đoàn Tử mím môi, ánh mắt nhìn ông ta ngùn ngụt lửa giận.

Ngô Hào né tránh ánh mắt của bà ấy, nói:

"Chỉ là chuyện này đã qua nhiều năm như vậy rồi, Bác Văn cũng đã lớn thế này, chúng ta hà tất phải cứ níu lấy chuyện này không buông?"

Vẻ mặt ông ta đầy thành khẩn nhưng Hứa Quy nghe mà đầu đầy dấu chấm hỏi: ??

Dì Đoàn Tử lại thật sự bị những lời này của Ngô Hào làm cho dao động, nếu Ngô Hào nói chuyện khác, bà ấy sẽ không như vậy nhưng hễ nhắc đến con, suy nghĩ của dì Đoàn Tử lại không khỏi thuận theo lời ông ta.

Ông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip