ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Loạn Thế Nông Nữ: Mô Phỏng Cầu Sinh

Chương 45. .1: Mỏ quặng Viên gia

Chương 45.1: Mỏ quặng Viên gia

Những lời đồn đại vớ vẩn cũng lọt đến tai Hứa Mạn Nương. Trên đường trở về, không ít người chỉ trỏ, xì xào bàn tán về nàng. Đương nhiên, vì biểu hiện hiếu thảo trước đó của nàng, phần lớn mọi người đều tỏ ra thương cảm cho nàng mà thôi.

Hứa Mạn Nương đặt tay nải xuống, khóa chặt cửa lại. Kể từ lần nàng dọa cho Vương thị sợ khiếp vía, trong nhà không còn ai dám quản nàng nữa. Nhưng sau đó, Hứa Mạn Nương ở trong nhà gần như biến thành người vô hình. Ngay cả Hứa Tri Nam cũng không biết rốt cuộc nàng ta đang làm gì. Có điều, nàng ta chắc chắn có tiền, dù sao thì nàng ta cũng đã bán Vương Xuân Hoa được một giá hời. Bán Vương Xuân Hoa vào trong núi sâu, nàng cũng chỉ được chưa tới tám lượng bạc. Đó là vì gã đàn ông kia nổi tiếng hung dữ, đã đánh chết mấy người vợ, nên ở vùng đó không cưới được vợ, lúc này mới chịu bỏ ra giá cao. Có điều, nàng nghi ngờ Viên Đại Hữu đã ăn chặn không ít tiền trong đó.

Hứa Mạn Nương cần tiền để có thể ứng phó với biến cố cực lớn vào sang năm. Nhưng trước đó, nếu có thể lật đổ được nhà họ Viên thì càng tốt. Chỉ tiếc là, đời trước cho đến tận lúc nàng chết, nhà họ Viên vẫn bình an vô sự, ngay cả tên điên đó cũng sống rất tốt. Nàng đành phải nén lại hận thù, tạm thời án binh bất động, bây giờ vẫn chưa phải lúc.

Hứa Mạn Nương đóng chặt cửa lại, rồi từ trong bọc quần áo lấy ra một đống công cụ cùng dược liệu. Đời trước, nàng tình cờ nhặt được một phương thuốc, nhờ đó mà kiếm được không ít tiền. Chỉ tiếc là niềm vui ngắn chẳng tày gang, nàng bị tú bà ở thanh lâu theo dõi. Mụ ta cho người bắt nàng lên nha môn rồi tống vào tầng hầm tối tăm, tra tấn ép hỏi phương thuốc. Mỗi ngày nàng đều bị bỏ đói, bị đánh đập, cuối cùng vẫn không chịu nổi, đành phải giao ra phương thuốc. Chẳng qua, thanh lâu đó cũng chẳng huy hoàng được bao lâu thì đột nhiên bị người ta niêm phong. Lúc ấy Hứa Mạn Nương biết được chuyện này, cảm thấy nỗi uất hận trong lòng cũng vơi đi không ít.

Thật ra, Hứa Mạn Nương rất muốn một mình trốn đi trước, tìm đến một nơi an toàn. Nhưng một mình nàng thì không an toàn, nàng cần người giúp đỡ. Hơn nữa, theo nàng biết, sang năm người đàn ông đó sẽ xuất hiện ở ngọn núi phía sau, chỉ cần nàng tìm được hắn trước, đối xử tốt với hắn, làm cho hắn yêu nàng, như vậy... Thoát ra khỏi dòng hồi ức, Hứa Mạn Nương cụp mắt xuống. Đời này, người phụ nữ đứng bên cạnh hắn đổi thành nàng, cũng chưa chắc là không thể.

Trước khi chết, vô số hình ảnh lướt qua tâm trí nàng, nhưng cuối cùng lại dừng lại ở khoảnh khắc người đàn ông đó liếc nhìn nàng. Nàng đột nhiên hiểu ra, khoảnh khắc đó hắn đã nói: "Xử lý cho gọn, đừng để làm bẩn mắt phu nhân." Liên tưởng đến người con gái yểu mệnh của ông, tâm trạng Hứa Tri Nam có chút phức tạp khi nhận lấy cây cung từ tay Bành Hải.

Ở một diễn biến khác, mấy ngày nay thời tiết không tệ, Bành Hải nhận thấy thể chất, sức lực và tốc độ của Hứa Tri Nam đều đã mạnh hơn không ít, liền chuẩn bị dạy nàng học bắn cung trước. Triệu đại phu dắt theo Thảo Nha, ngồi ở một khoảng đất trống gần đó. Ông vừa bào chế thảo dược, vừa tranh thủ dạy Thảo Nha công dụng và cách sử dụng của các loại thảo dược này. Còn Bành Hải thì không ngừng sửa lại tư thế cầm cung cho Hứa Tri Nam, đồng thời giảng giải các kỹ xảo dùng cung cũng như cách nhắm bắn. Bành Hải lấy tới một cây cung nhỏ hơn một chút. Hứa Tri Nam nhìn cây cung này không giống mới làm, phía trên còn có dấu vết được bảo dưỡng cẩn thận. Hứa Tri Nam không ngừng luyện tập cách đứng, cách cầm cung, lắp tên, kéo dây và đẩy cung. Lặp đi lặp lại như vậy suốt mấy canh giờ, cho đến khi cơ thể nàng hình thành phản xạ tự nhiên.

Hứa Tri Nam nhìn cánh cửa đang đóng chặt, vẻ mặt đăm chiêu. Hứa Mạn Nương trọng sinh rõ ràng rất hiểu rõ diễn biến của thế giới này. Xem ra gần đây phải để ý xem nàng ta rốt cuộc đang làm những gì.

Nghĩ đến đời trước, khi nàng nằm liệt bên vệ đường, nhìn thấy đôi nam nữ đẹp như tranh vẽ được một đám hộ vệ binh lính vây quanh. Người đàn ông rõ ràng quyền cao chức trọng, nắm trong tay quyền lực, nhưng vẫn dịu dàng cúi đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh. Cái dáng vẻ cẩn thận che chở cho đối phương ấy thật khiến người ta nhìn mà ghen tị đỏ cả mắt. Trước lúc chết, nàng nghe đám ăn mày bên cạnh kể lại câu chuyện tình yêu được người đời ca tụng của hai người họ, trong lòng dâng lên nỗi không cam lòng và oán hận vô hạn. Nếu đời trước nàng không bị bán đi, thì người nhặt được người đàn ông đó chưa chắc đã không phải là nàng. Có lẽ lúc đó ánh mắt của nàng quá mãnh liệt, người đàn ông chỉ thờ ơ liếc nhìn nàng một cái, rồi nhíu mày nghiêng đầu ra lệnh gì đó cho hộ vệ bên cạnh, sau đó lại cẩn thận che chở cho người phụ nữ có thân hình đã hơi mập mạp bên cạnh mình lên xe ngựa. Hứa Mạn Nương bị đám hộ vệ đột nhiên xuất hiện lôi đi. Không bao lâu sau, nàng nằm thoi thóp trên bãi tha ma lạnh lẽo, âm u.

Cũng vì vậy, Ngưu nương tử đưa ra một kết luận. Con Vương Xuân Hoa kia chắc cũng biết thói quen này của hắn, nên mới rình lúc nửa đêm, rồi nhân lúc đối phương đi vệ sinh, hoặc là không làm thì thôi, đã làm thì phải làm cho tới cùng, đẩy hắn xuống hố. Ngưu nương tử nghiêm mặt, dùng tay làm động tác cứa ngang cổ. Trưởng thôn họ Vương chắc cũng nghĩ giống Ngưu nương tử, nên mới tìm đến nhà mẹ đẻ của Vương Xuân Hoa gây chuyện. Nhà họ Vương lúc này đang sứt đầu mẻ trán, Vương Minh cũng không ngờ con gái mình hôm đó về muộn lại gây ra chuyện tày trời như vậy, tức đến nỗi ông tuyên bố muốn từ mặt Vương Xuân Hoa. Hứa Tri Nam cảm thấy Ngưu nương tử nói có mấy phần đúng. Nhưng nàng lại thấy kỳ lạ, lúc đó sao Vương Lai Phúc không kêu cứu nhỉ? Chẳng lẽ có người bồi thêm một nhát?