Chương 46.1: Vận may bất ngờ
Hoa màu trong vùng sắp đến kỳ thu hoạch, người trong thôn ai nấy đều bận rộn hẳn lên. Năm nay mưa không nhiều nên thu hoạch cũng không được tốt lắm. Dân làng cũng bắt đầu thấy lo lắng cho mùa màng năm sau.
Thấy nhà các nàng làm lớn như vậy, không ít người trong thôn tò mò kéo đến xem.
Ở một khoảnh đất trống khuất gió, hướng về phía mặt trời, cách xa ruộng một chút, người ta đào một cái hố lớn. Đất vụn đào lên được đắp xung quanh miệng hố, còn dưới đáy hố thì đào mấy rãnh cạn hình chữ thập. Trước tiên, người ta lót một lớp rơm rạ, sau đó rải phân gia súc và phân người, rồi đến lớp đất mùn lấy dưới gốc cây trên núi, lá cải, lá cây, cỏ khô, cành khô, rồi lại lót thêm một lớp rơm rạ và cuối cùng là một lớp đất.
Hứa Đại Sơn nhìn cảnh tượng rầm rộ trong sân, rít một hơi thuốc.
Mấy người Lý Nhị Ngưu được gọi tới làm việc, tuy có chút không hiểu gì nhưng vẫn làm theo sự phân công của nàng.
"Đại Nha, cái cách ủ phân này của cháu có dùng được không đấy?" Ngưu nương tử chớp mắt, ghé sát lại hỏi.
"Chắc là dùng được ạ." Hứa Tri Nam gật đầu, giới thiệu qua cho bà về phương pháp ủ phân cùng những lợi ích của nó: "Đây đều là cháu đọc sách rồi tự mình mày mò ra cả. Mọi người nếu không ngại phiền phức thì cũng có thể thử xem, dù sao cũng là chuẩn bị trước. Đến lúc đó, nếu dùng phân này mà thấy hiệu quả tốt thì mọi người vẫn còn kịp bón thúc cho cây trồng."
Không ít dân làng nghe Hứa Tri Nam nói vậy cũng thấy động lòng. Đúng vậy, dù gì cũng chẳng tốn kém gì, điều duy nhất khiến người ta do dự là phải dùng đến phân chuồng, nhưng Đại Nha cũng nói rồi, cho nhiều lá cây mục và đất mùn trong rừng vào cũng được.
Ngưu nương tử bắt đầu cân nhắc. Cách ủ phân mà Đại Nha nói cũng không cần nguyên liệu gì khó kiếm, hay là cứ chuẩn bị trước xem sao. Đến lúc đó, nếu thấy ruộng nhà Đại Nha tốt tươi thì các nhà khác cũng dùng, còn nếu không được thì thôi. Dù sao cũng chẳng tốn mấy công sức.
Đương nhiên, cũng có người không tin.
"Đại Nha chỉ là một đứa trẻ con, nó nói gì các người cũng tin à?" Thấy những người đi cùng mình có vẻ xiêu lòng, Trần thẩm tử khinh thường bĩu môi.
Nhưng những người xung quanh thấy người lên tiếng là bà ta thì cũng không để bụng. Bởi vì lúc trước xưởng đậu phụ tuyển người làm, Trần thẩm tử cũng xin vào nhưng không được nhận. Chuyện đó khiến bà ta tức tối, đi khắp nơi nói xấu Đại Nha, lúc nào cũng cố tình làm ngược lại.
Có điều, Lưu Tam bà nghe vậy lại thấy hơi xấu hổ, bèn hùa theo: "Đúng đấy, đúng đấy! Ai lại đi tin một đứa trẻ con chứ!"
"Trần thẩm tử, không phải thím không tin sao?" Lưu Tam bà nhìn Trần thẩm tử đang cầm xẻng với vẻ mặt khó hiểu.
"Ha ha, tôi chỉ thử xem thôi, đến lúc đó mới có thể chứng minh Đại Nha nói sai!" Trần thẩm tử gãi mặt vẻ chột dạ, cố gắng nói cho qua chuyện: "Lưu Tam bà, thím dắt theo chồng con đi đâu vậy?"
Lưu Tam bà đưa mắt nhìn đi chỗ khác, cười trừ: "À thì, ăn cơm tối xong, ra ngoài đi dạo cho tiêu cơm. Tiện thể thử xem sao."
Ấy thế mà tối hôm đó, trong thôn lại xuất hiện thêm mấy cái hố to, còn có thể nhìn thấy bóng dáng mấy người dân làng đang bận rộn đào xới. Thôi thì, chẳng ai hơn ai.
Lý thị đột nhiên lên tiếng: "Đại Nha, con nói xem, mẹ có phải quá nhẫn tâm không?"
Nghe vậy, Hứa Tri Nam buông mẹ ra, nhìn thẳng vào mắt Lý thị: "Mẹ làm vậy mà gọi là nhẫn tâm sao? Mẹ à, nếu mẹ thật sự giúp đỡ nhà bọn họ, thì đó mới thực sự là nhẫn tâm đấy."
Nghe ra được ý tứ sâu xa trong lời nói của con gái, Lý thị lúc này mới hoàn hồn, không kìm được mà rơi nước mắt, miệng không ngừng nói lời xin lỗi.
Hứa Tri Nam thở dài.
Nhị Nha đột nhiên chạy tới, thấy Lý thị đang khóc, sợ hãi vội vàng chạy lại ôm lấy chân mẹ.
"Mẹ, đừng khóc."
Lý thị vội vàng lau nước mắt: "Mẹ không khóc, không khóc."
Thấy Lý thị thật sự không khóc nữa, Nhị Nha lúc này mới buông mẹ ra. Cô bé đột nhiên cảm thấy mình dẫm phải thứ gì đó, liền tò mò quỳ xuống đất, dùng tay nhỏ mò mẫm, từ gầm giường lôi ra một mũi tên.
Sợ Nhị Nha bị thương, Hứa Tri Nam vội vàng lấy mũi tên từ tay cô bé.
"Đây là Hải thúc cho chị, bảo chị học bắn cung." Nàng giải thích như vậy, rồi định cất mũi tên đó vào túi đựng.
Khi ánh mắt chạm đến những mũi tên có sẵn trong túi, tay Hứa Tri Nam đột nhiên khựng lại. Nàng cầm lấy mũi tên đang giữ trên tay, cẩn thận xem xét.
Mũi tên này trông có vẻ hơi kỳ lạ.
Hứa Tri Nam nhìn thấy dòng chữ cuối cùng, không khỏi trừng lớn hai mắt.
[Vũ Tiễn X1]: Do Viên thị chế tạo, thủ công hoàn mỹ. Sắt dùng để chế tạo mũi tên dường như đến từ mỏ quặng riêng của nhà họ Viên.
Nhà họ Viên lại có mỏ quặng riêng giấu kín! Mỏ sắt này ở trong huyện hay ở nơi khác? Bọn họ trộm khai thác quặng sắt để làm gì, rồi vận chuyển đi đâu?
Trong đầu nàng không khỏi hiện lên vô số giả thuyết âm mưu. Nhưng những chuyện này không phải là vấn đề mà nàng có thể giải quyết ở hiện tại.
Nàng suy nghĩ một chút, rồi lại cầm lấy cây cung dựng ở góc tường, trong lòng nảy ra một ý nghĩ.
[Mộc Cung]: Do Bành Hải tự tay làm, vốn định tặng cho con gái mới sinh. Chất lượng không tệ.
[Vũ Tiễn X9]: Do Bành Hải tự tay làm, chất lượng không tệ.
Hứa Tri Nam mở giao diện hệ thống.
Hệ thống, cái này có được tính là vũ khí không, có thể trang bị được không?
[Trang Bị Thành Công. Xin Ký Chủ Xem Xét Giao Diện Tương Quan. ]
Hứa Tri Nam bất giác siết chặt mũi tên trong tay.