Chương 103: Ra sân
Một bên, Tổ An tò mò nhìn Thương Lưu Ngư:
"Ngươi làm lão sư thật đúng là biệt khuất, lại bị học sinh khi dễ đến tận cửa."
Thương Lưu Ngư trợn mắt trừng hắn một cái:
"Chẳng phải tại ngươi không đóng kỹ cửa lại sao? Bằng không bọn gia hỏa này làm sao tiến vào được."
"Vừa nãy nhất thời kích động nên quên đóng cửa."
Tổ An ngượng ngùng cười.
"Được rồi, ta và ngươi lại đem từ khúc này tiếp tục một lần, ngươi xem còn vấn đề gì không."
Thương Lưu Ngư ngón tay thon dài nhẹ nhàng phất qua trên thụ cầm, lại phát ra giai điệu sục sôi không gì sánh được.
Nghe xong, Tổ An vội vàng gật đầu không ngừng:
"Đúng đúng đúng, quả thực giống như đúc, Thương tỷ tỷ thật là một thiên tài."
"Ta tính là gì thiên tài, người sáng tác từ khúc này mới là thiên tài,"
Thương Lưu Ngư tò mò nhìn hắn,
"Từ khúc này thật không phải ngươi sáng tác đấy chứ?"
"Thật không phải ta, chỉ là ta nằm mơ nghe được."
Da mặt Tổ An tuy dày, nhưng chưa đến mức có thể thản nhiên chiếm đoạt những từ khúc này làm của riêng.
"Ta hiểu rồi, không ngờ ngươi còn thật khiêm nhường."
Thương Lưu Ngư lấy từ bên cạnh một cái ốc biển đưa tới, lộ ra gần nửa đoạn cổ tay trắng nõn,
"Cái này cho ngươi."
Thấy nàng hiểu lầm, Tổ An đang định giải thích, chợt chú ý tới ốc biển nàng đưa:
"Đây là cái gì?"
"Vật này có thể ghi lại âm thanh vừa nghe được, lát nữa ngươi vào phòng học thì dùng nó phát ra cái kia... nhạc nền ngươi nói."
Thương Lưu Ngư giải thích.
"Ngươi không đi à?"
Tổ An nhất thời có chút thất vọng.
"Ta gánh không nổi người kia."
Sắc mặt Thương Lưu Ngư đỏ lên, luôn cảm thấy gia hỏa này thật sự là Thiên Mã Hành Không, trêu hoa ghẹo nguyệt cũng nhiều như vậy.
"A ~" Tổ An đành chịu, bắt đầu nghiên cứu ốc biển trong tay, Thương Lưu Ngư chỉ điểm bên cạnh, hắn rất nhanh liền hiểu cách dùng.
Cái đồ chơi này quả thực là máy ghi âm!
Tổ An không khỏi cảm thán thế giới này thần kỳ, tuy khoa học kỹ thuật không phát đạt, nhưng có thể dùng tu luyện để bù đắp, nhiều đồ dùng sinh hoạt tiện lợi ở kiếp trước, thế giới này có thể dùng khí, trận pháp đạt hiệu quả tương tự.
"Đúng rồi Thương tỷ tỷ, ngươi có keo xịt tóc loại hình gì không?"
Tổ An hỏi.
"Keo xịt tóc?"
Thương Lưu Ngư ngẩn người.
"Là loại có thể cố định hình dáng tóc ấy."
Tổ An đại khái miêu tả.
"À, chắc là có đồ vật gần như vậy."
Thương Lưu Ngư gật đầu, rồi vào phòng tìm một lúc, lấy ra một bình chất lỏng sềnh sệch,
"Ngươi định làm thế nào?"
"Như vầy như vầy..."
Tổ An đại khái hình dung kiểu tóc vuốt ngược của Phát ca.
Thấy hắn tự làm tay chân vụng về, Thương Lưu Ngư mỉm cười:
"Để ta giúp ngươi."
Nói xong, nàng ấn hắn ngồi xuống ghế, đi tới bên cạnh giúp hắn chỉnh lý kiểu tóc mới toanh này.
Hai người gần nhau như vậy, Tổ An ngửi thấy một mùi hương như lan không phải lan, như xạ hương mà lại không phải hương thơm, lòng không khỏi nhảy lên, đồng thời có chút hiếu kỳ, theo tình huống vừa nãy, lúc mình đến hẳn là nàng vừa từ bồn tắm đi ra, hẳn không có cơ hội xức phấn thơm loại hình gì chứ.
Vậy tại sao trên người vẫn thơm như vậy?
Chẳng lẽ là đồ trang điểm ướp hương?
Thương Lưu Ngư làm một hồi sau lưng hắn, lại chạy ra trước mặt giúp hắn chải vuốt phần trán, vì quá chuyên chú bất tri bất giác nửa ngồi xổm xuống.
Tổ An chỉ nhìn một chút, máu mũi suýt chút nữa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền