ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên

Chương 104. Ngươi như thế nào cùng ta đấu

Chương 104: Ngươi như thế nào cùng ta đấu

"Mẹ kiếp, tình huống này là sao?"

Người trên đài chẳng phải Tổ An!

Thạch Côn dụi dụi mắt, còn tưởng bản thân nhìn lầm.

Lúc này, kẻ có chung ý nghĩ với hắn cũng không ít, mọi người trong phòng học mắt tròn xoe nhìn thân ảnh trên đài.

"Gã này tạo kiểu tóc kiểu gì vậy, vẫn rất bựa, hay là hôm nào ta cũng thử xem? Còn nhạc này là chuyện gì, nghe hăng phết."

Tạ Tú thầm nghĩ.

"Đừng nói gã này giờ trông bảnh ra phết, có khí chất hơn hẳn cái vẻ cà lơ phất phơ thường ngày."

Trịnh Đán nghĩ thầm.

"Sao lại thấy gã này thuận mắt hơn vừa nãy một chút? Ta chắc chắn điên rồi!"

Ngô Tình mặt đen thui, khẽ hừ.

Trải qua cơn chấn kinh ban đầu, Sở Sơ Nhan rốt cục kịp phản ứng, người trên đài chính là trượng phu nàng. Vốn tính tình băng lãnh, nàng lúc này mặt nóng bừng, chỉ hận không có cái lỗ nào dưới đất để chui xuống.

"Ngươi giở trò quỷ gì đấy?"

Nàng vội vàng truyền âm nhập mật chất vấn.

Tổ An liếc nàng một cái, không đáp.

Sở Sơ Nhan cắn môi, nói tiếp:

"Đừng hồ nháo, mau về đi!"

Đời này nàng chưa từng quẫn bách đến vậy, mọi việc gần như đều trong tầm kiểm soát của nàng, ở trường học lại càng có cảm giác siêu thoát khỏi trần thế.

Nhưng giờ, nàng như ngồi trên bàn chông, luôn cảm thấy mọi ánh mắt đổ dồn vào mình, chờ xem trò cười của Sở gia.

Tổ An lúc này đã đứng trên đài, chú ý đến vẻ mặt ửng đỏ của Sở Sơ Nhan, lạnh mặt nói:

"Vị bằng hữu này, chú ý kỷ luật lớp học, trong giờ không nên thì thầm với lão sư."

"Ồ ~" Chung quanh lập tức vang lên một tràng ồn ào, hiển nhiên họ cũng đoán ra hai người vừa truyền âm nhập mật, thêm việc hai người là vợ chồng, đám đông nhất thời dâng lên niềm vui thú xem kịch.

Đương nhiên, không phải ai cũng tâm trạng nhẹ nhàng như vậy,

"Giữa thanh thiên bạch nhật mà ân ái, thật không biết liêm sỉ."

Ngô Tình khẽ hừ, vạt áo sắp bị tay vò nát.

Trịnh Đán cũng nhíu đôi mày thanh tú:

"Xem ra tình cảm vợ chồng họ tốt thật, kế hoạch sau này của mình có chút phiền phức rồi."

Lúc này Sở Sơ Nhan chỉ hận không thể lấy tay che mặt, nàng cảm thấy đời này chưa từng mất mặt đến thế. Tổ An, gã này rốt cuộc trúng tà gì?

A, vừa nãy hắn nói gì, lão sư?

Lúc này Thạch Côn cũng khó chịu:

"Tổ An, ngươi ngẩng đầu nhìn xem, đây là Thiên tự ban, không phải cái chỗ loại Hoàng tự ban như ngươi nên đến."

Đồng thời thầm tức giận, vừa nãy hắn nháy mắt bảo đám côn đồ kia ra tay, kết quả ai nấy cũng né tránh, khiến hắn phải tự mình nhảy ra, thật mất mặt.

Hừ, đám thủ hạ này thật vô dụng!

"Ồ? Ngươi bảo đây không phải chỗ ta nên đến?"

Tổ An vẫn ung dung nhìn hắn.

"Đương nhiên, người ta nên tự biết mình. Ở Hoàng tự ban không có gì sai, chỉ là trời định tư chất tu hành của các ngươi không tốt thôi, nhưng ngươi cứ cố gắng muốn chen vào một đẳng cấp khác thì không đúng,"

Thạch Côn thầm nghĩ, dứt khoát hôm nay dẫm gã này xuống bùn trước mặt mọi người, xem Sở gia còn dung túng loại phế vật con rể như ngươi không,

"Như ngươi hôm nay đây, vừa làm nhạc, vừa tạo kiểu tóc, tốn công vô ích. Trong mắt chúng ta, ngươi chỉ là một thằng hề lòe loẹt."

Nói xong, hắn nhướng mày, vì nhận ra phản ứng của những người khác trong phòng học có chút kỳ quái, ánh mắt họ nhìn hắn có chút không đúng, ngay cả Viên Văn Đống cũng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip