ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mã Tiền Tốt

Chương 3180. Có người buồn (1)

Chương 3180 : Có người buồn (1)

Không lâu sau, đội kỵ binh đến gần, người cầm đầu xuống ngựa, bước nhanh tới, chắp tay nói:

- Đại tướng quân.

Quách Hiển Thành đáp lễ:

- Không ngờ là Tào thống lĩnh đích thân đến, ta nay đã là tội nhân, làm sao còn dám nhận xưng hô Đại tướng quân?

Tào Huy vẻ mặt u sầu:

- Thế cuộc đã đến bước này, há chỉ một mình Đại tướng quân chịu trách nhiệm?

- Trận đánh đã thua, ta không chịu trách nhiệm thì ai chịu trách nhiệm?

Quách Hiển Thành nhìn qua vai Tào Huy, về phía thái giám đang bưng hộp phía sau:

- Tuyên chỉ đi!

Thái giám này rõ ràng chưa từng ra khỏi cung, đứng trước quân doanh, dưới ánh mắt của hàng ngàn binh sĩ, trước khí thế của lão tướng sa trường Quách Hiển Thành dù cố nén vẫn toát ra, hắn có phần sợ hãi. Hắn lấy thánh chỉ ra, nhìn hàng ngàn binh sĩ quỳ trước mặt, tay run run, đọc thánh chỉ lắp bắp.

Đây là chiếu chỉ tước bỏ chức vụ của Quách Hiển Thành, giải về Trường An chờ xử tội. Có lẽ thái giám sợ Quách Hiển Thành không tuân lệnh, hoặc binh sĩ nổi loạn, lấy đầu hắn?

Nhưng khi từng tội danh được đọc lên, Quách Hiển Thành vẫn ngoan ngoãn quỳ không nhúc nhích. Hai thái giám bước lên tháo mũ trụ, ấn tín của Quách Hiển Thành, thái giám đọc chỉ dụ cũng trôi chảy hơn.

- Tội thần tạ ơn Long ân!

Quách Hiển Thành dập đầu ba cái, đứng dậy, từ đại tướng quân trở thành tù nhân.

Hai thái giám tiến lên, tay cầm cùm, định cùm Quách Hiển Thành, Tào Huy hừ một tiếng:

- Không cần.

Thái giám chưa kịp nói, Quách Hiển Thành đã chủ động đưa tay ra:

- Đã nhận tội, đương nhiên phải theo luật, không có luật, làm sao có thể trị quân? Ta trị quân luôn nghiêm khắc, không thể vì ta phạm pháp mà bỏ luật!

Hắn đưa hai tay ra, ra hiệu cho thái giám cùm.

Thái giám nhìn Tào Huy, ánh mắt dò hỏi.

- Đại tướng quân, đây không phải tội chiến trận.

Tào Huy nói.

Quách Hiển Thành lắc đầu:

- Đây chính là tội chiến trận.

Thái giám cùm Quách Hiển Thành, Tào Huy bất lực.

Quách Hiển Thành bị cùm, lưng hơi còng, quay lại nhìn ba ngàn thân binh vẫn chưa đứng dậy, đây là đội quân y cố ý để lại Tuyên Ân làm hậu quân.

- Ta nhận tội vì ta có lỗi, làm hại nước hại quân, trước khi chia tay, xin chư vị như trước, vì nước mà chiến, dũng cảm tiến lên!

- Tuân lệnh Đại tướng quân!

Ba ngàn người đồng thanh hô to.

Quách Hiển Thành mỉm cười gật đầu, bước lên xe tù. Đoàn xe không dừng lại, hướng về Trường An.

- Đại tướng quân, Hoàng thượng hạ lệnh này cũng bất đắc dĩ.

Tào Huy cưỡi ngựa bên xe tù, nhỏ giọng nói:

- Hoàng thượng hiểu rõ, trận này, ngài đã giữ được lực lượng, rút quân chủ lực tránh bị bao vây, đã là hết sức. Nếu không rút được mười lăm vạn tinh binh này, Trường An sẽ không còn quân đội nào ngăn cản quân Minh.

- Ai thay ta?

Quách Hiển Thành hỏi.

- Là sư phụ.

Tào Huy đáp.

Quách Hiển Thành sửng sốt, rồi vui mừng:

- Thân vương điện hạ đích thân ra trận, ta yên tâm rồi, ta sợ nhất là người Hoàng thượng cử ra hành động hấp tấp.

- Sư phụ nói, kế hoạch rút lui về Đại Lăng Hà là an toàn nhất, hắn lên nắm quyền cũng chỉ tiếp tục kế hoạch đó, củng cố phòng tuyến Đại Lăng Hà.

Tào Huy nói.

- Chỉ phòng thủ cũng không được, quân Minh công thành quá mạnh. Thành trì kiên cố khó lòng ngăn cản chúng. Ta cần nhiều kỵ binh hơn, cơ động tác chiến, tiêu hao hỏa lực của

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip