Chương 3181 : Có người buồn (2)
Tuy trời nắng đẹp, nhưng đoàn người này lòng nặng trĩu, đi về phía trước.
Trận Cù Châu, quân Tề đại bại, còn ở Lai Châu, chiến sự khốc liệt. Ban ngày ác chiến không làm đêm yên tĩnh, chiến sự gian khổ hơn cả tưởng tượng của Lục Đại Viễn, ngay cả Trần Chí Hoa cũng từ Vịnh Cua đến thành nam Lai Châu trấn thủ.
Tối nay là đêm giao thừa, năm ngoái Lai Châu bắn pháo hoa, nhưng đêm nay tiếng súng thay thế tiếng pháo hoa, đêm giao thừa đẫm máu.
Thạch Vinh Quang nép trong góc nhà đổ nát, ăn hộp bánh bao hậu cần đưa tới. Dù chiến sự khốc liệt, quân Minh không quên đêm giao thừa, dù ít cũng có hộp bánh bao.
- Huynh đệ, mời, nhân thịt heo, ngon lắm!
Mã Quang Vinh ăn vài miếng, giơ hộp bánh bao lên chào người bạn đã chết bên cạnh hắn. Trước thi thể lạnh lẽo của hắn, cũng có hộp bánh bao còn nóng hổi.
…
Mã Quang Vinh đặt hộp cơm sang một bên, lau sạch miệng, duỗi dài hai chân, thoải mái dựa vào bức tường, ợ một cái thỏa thích, liếc nhìn hộp bánh bao đã nguội lạnh bên đối diện, thầm thì:
- Ngươi quả là kẻ ngốc, đã làm lính hai năm rồi mà vẫn chưa hiểu, chỉ có kẻ địch bị bắt vào doanh trại tù binh mới gọi là tù binh thôi! Trên chiến trường này, chỉ có kẻ chết mới là an toàn nhất. Ngay cả xác địch cũng phải bổ thêm một nhát dao mới yên tâm, ngươi lại đi băng bó cho địch nhân, thiện tâm không được đền đáp, một nhát dao đã cướp đi mạng ngươi. Dù ta chặt xác tên chó kia thành tám mảnh thì có ích gì!
Nói vài câu oán trách, hắn giơ chân định đá vài cái, nhưng chân vừa thu lại đã duỗi thẳng ra, chỉ thở dài thườn thượt.
Quân Minh mất ba ngày, từ bờ sông đánh tới con đường thứ hai, trước mặt bọn họ giờ chỉ còn con đường thứ ba, cũng là khu thành trì khó đánh nhất. Con đường dẫn tới khu thành ấy chỉ rộng năm mươi thước, dài hơn bốn trăm bậc thang, những chỗ khác đều là vách đá hiểm trở.
Phi thuyền vẫn không phát huy được tác dụng gì, khoảng cách quá gần, chúng không thể ném bom chính xác, chỉ làm nhiệm vụ canh gác trên không, vẫn phải dựa vào bộ binh tấn công.
Địa hình như thế, máy ném đá của địch có thể thoải mái bắn phá, cho dù chúng dùng sức người lăn vài tảng đá xuống cũng là mối đe dọa lớn đối với quân dưới chân núi.
Thạch Quang Vinh không ngủ được, cũng chẳng muốn ngủ, biết đâu lát nữa hắn cũng giống người huynh đệ trước mắt, ngủ một giấc không dậy nữa.
Ngẩng đầu nhìn mái nhà thủng lỗ chỗ, trời không thấy sao, nhưng vầng trăng to tròn như chiếc đĩa bạc treo cao trên không trung, tỏa ánh sáng dịu dàng.
Ngày mai nhất định trời đẹp.
Tiếng bước chân vang lên ngoài phòng, Mã Quang Vinh lập tức giơ súng lên vai, ngắm thẳng cửa lớn. Từ vị trí này hắn có thể nhìn rõ cửa lớn, nhưng không thấy lối vào.
Một bóng người lóe lên trước cửa, rồi nhanh như chớp nằm sấp xuống đất. Mã Quang Vinh nghe thấy tiếng vật gì đó lăn, tiếp đó hai bóng người nữa lóe lên, rõ ràng là có thêm hai người nữa vào. Thấy động tác quen thuộc, Mã Quang Vinh yên tâm, là huynh đệ mình.
- Ngoại viện là bộ phận nào? Ta là Mã Quang Vinh, thiếu úy Lục chiến thủy sư.
Hắn lớn tiếng gọi.
Một thân ảnh cao lớn đứng chắn trước cửa, che khuất ánh lửa:
- Là Mã Quang Vinh phải không? Ta là Trần Trừng.
- Là Trần hiệu úy!
Mã Quang Vinh đứng bật dậy. Trần Trừng là hiệu úy đệ nhất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền