Chương 3205 : Liều mạng giãy giụa (1)
Chu Tế Vân hít sâu:
- Nói cách khác, vũ khí khủng bố của Lý Thanh Đại Đế có phạm vi tấn công khoảng sáu mươi dặm?
- Ta nghĩ là vậy.
Tần Phong gật đầu.
- Văn công, Vệ công năm đó từng được Tào Xung mời đến Ngọc Long Sơn nghiên cứu di vật của Lý Thanh Đại Đế, mười năm trời không có kết quả, nhưng mấy năm trước, Tào Xung lại thả Văn công, Vệ công đi. Ta không biết là vì Tào Xung tuyệt vọng hay họ có đột phá ở nơi khác. Nhưng dù sao ta cũng không thể mạo hiểm với an nguy của mấy chục vạn quân, cho nên hôm nay ta tập hợp các vị để trước tiên chiếm lấy Ngọc Long Sơn. Chỉ cần nắm trong tay nơi này, ta mới yên tâm tổng tấn công Trường An.
…
Tào Vân ngồi ngay ngắn bên cửa sổ, nhìn về phía chân trời xa xa, thỉnh thoảng có những khí cầu quân Minh bay vụt qua, bên tai vang lên những tiếng nổ long trời lở đất, toàn bộ hoàng cung khói lửa mù mịt, ngọn lửa bốc cao, từng đội binh lính cùng với cung nữ thái giám hoặc xách thùng nước, hoặc bưng chậu nước, hoặc khiêng bao cát, gắng sức dập tắt ngọn lửa trong cung. Thỉnh thoảng lại có quả bom rơi xuống giữa đám người đang chạy trốn, lập tức làm cho vô số người ngã xuống.
Đám người một khi hoảng sợ do dự, muốn bỏ chạy tán loạn, các thái giám và tướng lĩnh liền quát mắng, xua đuổi bọn họ tiếp tục liều chết dập lửa, chỉ có thể nhìn những gáo nước hóa thành làn khói xanh cuồn cuộn bay lên trời.
Tào Vân cứ ngồi yên lặng như vậy, trên mặt không biểu lộ chút vui buồn nào. Không biết qua bao lâu, bên ngoài cuối cùng cũng yên tĩnh lại, tiếng nổ ngừng hẳn, tiếng rít trên trời cũng biến mất, dần dần, trong cung cũng yên tĩnh lại, ngọn lửa bị dập tắt, chỉ còn lại làn khói xanh lượn lờ không dứt.
Cửa phòng khẽ kêu lên, có tiếng chân bước từ xa đến, dừng lại phía sau Tào Vân.
- Bệ hạ, tạm thời đã ổn định rồi.
- Trứ nhi, quân đội còn ổn không?
Tào Vân trầm giọng hỏi.
- Ổn.
Hoàng thái tử Tào Trứ cúi đầu đáp.
- Mọi việc đều đâu vào đấy, hiện giờ hai đại doanh Nam Bắc đều đã rút vào thành, phòng thủ vững như bàn thạch.
- Vững như bàn thạch?
Tào Vân cười khẩy, chỉ lên trời.
- Làm sao mà phòng thủ?
Tào Trứ mặt đỏ tía tai, nhất thời không nói nên lời.
- Ổn ở đâu ra? Quân Minh nã bom vào hai đại doanh Nam Bắc, nã bom vào hoàng cung, hai đại doanh Nam Bắc bị ép rút vào thành, nhưng vị trí đóng quân trong thành cũng thường xuyên bị nã bom, ngươi nói nếu không có nội gián, quân Minh làm sao có thể biết rõ vị trí của bọn họ như vậy?
Tào Vân lạnh giọng nói.
- Diệt trừ nội gián, đó là việc của Tào Huy, thần xin đi tìm hắn.
Tào Trứ giận dữ nói.
- Thời thế này rồi, tìm hắn có ích gì? Quân Minh đã ở ngoài trăm dặm, lúc này, không biết bao nhiêu người đang tìm đường sống cho mình, không biết bao nhiêu người tranh nhau làm gián điệp cho quân Minh, làm nội ứng, để mở đường cho tương lai của mình. Gián điệp như vậy, nội ứng như vậy, e rằng khắp nơi đều có, làm sao mà tra? Làm sao mà giết? Tra hết được, giết hết được sao?
Tào Vân lạnh lùng nói.
Tào Trứ nắm chặt nắm đấm, mặt đỏ bừng. Ngẩng đầu nhìn Tào Vân, rồi lại cúi đầu xuống.
Tào Vân nhìn chằm chằm hắn hồi lâu, thản nhiên nói:
- Trứ nhi, ngươi có phải đang nghĩ, nếu năm đó ta và phụ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền