ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mã Tiền Tốt

Chương 3206. Liều mạng giãy giụa (3)

Chương 3206 : Liều mạng giãy giụa (2)

- Quách Hiển Thành chỉ là một kẻ bại tướng, được ban ơn sâu nặng mà lại mất mặt, làm sao có thể trọng dụng hắn như vậy? Hai đại doanh Nam Bắc là tinh binh cuối cùng của chúng ta rồi.

Tào Trứ phản đối.

Tào Vân nhìn chằm chằm hắn.

- Hóa ra lời ta nói với ngươi đều là thừa sao? Ngươi cho rằng ta không tin ngươi, đang tước đoạt binh quyền của ngươi sao? Ngươi suy nghĩ kỹ đi, bất kể là kinh nghiệm hay năng lực chỉ huy, ngươi có điểm nào hơn Quách Hiển Thành? Lộ Châu đại bại, không phải tội chiến, nếu ta đi, kết cục cũng vậy, Quách Hiển Thành có thể dẫn chủ lực về bố trí phòng tuyến thứ hai, đã là thành tích rất tốt rồi. Trước kia trừng phạt hắn, cũng chỉ vì dư luận triều đình, không thể không làm mà thôi. Tướng lĩnh như Quách Hiển Thành, không sợ thanh danh, không sợ bị triều đình trừng phạt, vẫn muốn giữ lại lực lượng cho triều đình, thần tử trung thành như vậy, hiếm có trên đời. Ngươi phải hiểu, chết rất dễ, nhưng phải gánh chịu tiếng xấu mà sống, mới là khó nhất.

Tào Trứ cúi đầu không nói.

- Ngươi đi đi, làm việc cho tốt, cũng nên suy nghĩ kỹ những lời ta nói. Thuận tiện gọi Quách Hiển Thành vào cho ta.

Tào Vân quay đầu, lại nhìn ra ngoài cửa sổ làn khói xanh vẫn đang bốc lên.

Không biết qua bao lâu, bên ngoài vang lên giọng Quách Hiển Thành.

- Tội thần Quách Hiển Thành cầu kiến bệ hạ.

- Vào đi, Hiển Thành!

Tào Vân đứng dậy, vặn cổ, hoạt động cổ hơi cứng vì ngồi lâu.

Cửa phòng kẽo kẹt mở ra, Quách Hiển Thành mặc thường phục bước vào, sau khi bị áp giải vào Trường An, y đã bị tước hết chức vị và tước hiệu, bây giờ thật sự chỉ là một thường dân.

- Tội thần Quách Hiển Thành, khấu kiến bệ hạ, bệ hạ vạn an.

Quách Hiển Thành giọng nói nghẹn ngào, trong lòng ủy khuất là không thể tránh khỏi, nhưng đó là lựa chọn của ông ta, dù có khổ thế nào cũng chỉ có thể tự mình chịu đựng.

- Mấy tháng không gặp, ngươi già đi nhiều rồi. Đứng lên đi, giữa ngươi và ta, không cần như vậy.

Tào Vân thở dài, kéo một cái ghế đặt trước mặt, đỡ Quách Hiển Thành dậy.

Quách Hiển Thành nghẹn ngào đứng lên, nhìn Tào Vân:

- Bệ hạ, cũng già đi nhiều rồi.

- Thời gian không làm chúng ta già đi, thời thế mới làm chúng ta một đêm bạc đầu a!

Tào Vân thở dài.

- Những ngày này, ngươi chịu khổ rồi.

- Thần mất quân mất nước, không thể bảo vệ quốc gia, đây là tội đáng của thần!

Nghe Tào Vân an ủi, Quách Hiển Thành nước mắt lưng tròng.

- So với Dịch Hồng Nguyên, Từ Tuấn Sinh, thần thực sự áy náy.

- Những kẻ ấy vì nước mà chết, đương nhiên là công thần, nhưng ngươi đã bảo toàn được phần nguyên khí cuối cùng cho Đại Tề, càng là có công vô tội.

Tào Vân quả quyết nói:

- Ngươi quyết đoán kịp thời, đã nối lại hơi thở cuối cùng cho Đại Tề! Ngồi xuống, ngồi xuống, trẫm và ngươi hãy cùng bàn bạc kỹ càng về thế cục hiện nay.

- Tuân mệnh!

Quách Hiển Thành lau nước mắt, ngồi xuống chiếc ghế gấm.

- Những ngày này, ngươi tuy bị giam lỏng, nhưng hẳn cũng không hề nhàn rỗi, đối với tình hình bên ngoài, chắc hẳn ngươi cũng đã hiểu rõ, trẫm cũng không nói nhiều, ngươi cứ trình bày quan điểm của mình đi.

Tào Vân nói.

- Tuân mệnh, bệ hạ.

Quách Hiển Thành đáp:

- Thần đã cẩn thận nghiên cứu thế cục của hai bên, xét từ cả bề nổi lẫn bề chìm, thì hiện nay Minh quốc đều

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip