Chương 93
Người này nhất định là một trong số ít những đại nhân vật trong giới phong thủy, đoán rằng hắn ta e ngại sự xuất hiện của nam nhân cao lãnh kia, nên không tiện ra mặt trực tiếp lấy mạng tôi. Nhưng thực tế, hắn ta lại đang cản trở Thanh Long sơn chủ, đó là muốn mượn đao giết người.
Rốt cuộc hắn ta là ai?
Tôi chỉ từng nghe ông nội kể rằng, Giang Nam có Vương Điếc, điếc cả hai tai nhưng có thể nghe chuyện cách đây vạn dặm, từng một kiếm vạn lý phong hầu.
Vốn tưởng rằng những điều đó được phóng đại để tăng hiệu quả truyền bá. Xem ra thế giới rộng lớn như vậy, thật sự là có vô số kỳ nhân dị sĩ. Đối với tôi bây giờ mà nói, ở trong giới huyền môn này, chỉ là một con thuyền nhỏ trên biển lớn.
Tôi chăm chú dõi theo trận giao tranh, thứ quyết định tôi có được sống tiếp hay không, một chút cũng không dám lơ là.
Chỉ thấy rằng, kiếm khí dữ dội đâm xuyên qua lòng bàn tay khổng lồ được bao bọc bởi long khí. Còn bàn tay khổng lồ ấy lại đột nhiên nắm chặt, giữ lại thanh kiếm ấy.
Chỉ một giây, kiếm gãy.
Trong giây tiếp theo, một chưởng ấy cũng phân tán.
Trận chiến hoành tráng này đến nhanh, đi cũng nhanh. Bầu trời rất nhanh đã yên tĩnh trở lại, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Thanh Long sơn chủ có vẻ hơn một chút, nhưng thực tế, ông ấy thua rồi, bởi vì không ngăn được kết cục chết chóc này.
"Kết thúc rồi!"
Người phụ nữ mặc đồ đỏ cười lạnh một tiếng, chắc hẳn ở dưới lớp khăn trùm đầu kia là một khuôn mặt đầy đắc ý.
Đây chính là số mệnh, tôi không còn ý định kháng cự lại nó, cảm thấy ý thức của bản thân đang dần dần trở nên mơ hồ, mí mắt cũng đang bắt đầu đánh lộn, sắp không giữ nổi nữa. Đột nhiên tôi rất muốn ngủ thiếp đi, sau khi tỉnh dậy sẽ phát hiện toàn bộ chuyện này đều là một giấc mơ.
Ngay khi cặp mắt tôi dần nhắm lại, một giọng nói khác vang lên, đánh thức tôi tỉnh táo lại.
Giọng nói rất nhỏ, không có chút cường đạo nào, thậm chí còn mang theo vẻ hơi khẩn trương và rụt rè, nhưng lại cực kỳ kiên định.
"Dừng tay, buông anh Hoàng Bì ra."
Đó là Diệp Hồng Ngư, cảnh tượng mà tôi không muốn thấy nhất rốt cuộc cũng xuất hiện.
Động tĩnh ở đây hiển nhiên kinh động tới cô ấy, với tính cách của cô ấy, tất nhiên sẽ không đứng im không quản.
Tôi dùng chút ý thức cuối cùng nhìn về phía cô ấy, thấy cô ấy đứng cách đó không xa, hoảng loạn bất an, cô ấy rất sợ hãi, nhưng trong tay cô ấy đang nắm chặt một con dao găm.
Con dao găm này là của tôi đưa cho cô ấy, chính xác là do ông nội tôi để lại cho tôi, bảo tôi đưa cho cô ấy.
Con dao găm tên là dao m Sơn, dùng sắt tinh khí của đất mà luyện nên, trên thân dao có một linh phù trừ quỷ, có thể đối phó với những con quỷ nhỏ bình thường.
Nhưng dựa vào nó để đối phó với thần nữ Thanh Khâu, hiển nhiên là không có phần thắng.
Tôi muốn hét lên bảo Diệp Hồng Ngư nhanh chóng rời đi, nhưng tôi không thể nói được.
Người phụ nữ mặc giá y đỏ quay đầu nhìn về phía Diệp Hồng Ngư, như cười như không nói:
"Nha đầu, ngươi rất có dũng khí, là ai đã cho ngươi dũng khí?"
"Mau thả anh Hoàng Bì ra!"
Ngữ khí của Diệp Hồng Ngư càng trở nên kiên định.
"Không thể nào, ta là đang giúp ngươi, hắn chết rồi, ngươi có thể sống tốt hơn!"
Cô ta lạnh giọng nói.
"Cô không thả
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền