Chương 94
Nhưng lúc này đây, tôi không thể quan tâm đến việc điều tiết khí tức, tôi thấy người phụ nữ mặc đồ đỏ kia đang từng bước đi về phía Diệp Hồng Ngư.
"Ngươi thật sự nguyện ý vì hắn mà chết sao?"
Người phụ nữ mặc áo đỏ vừa đi vừa hỏi.
Diệp Hồng Ngư đã không còn căng thẳng như trước, cô ấy nắm chặt con dao găm và nói:
"Đúng vậy, bây giờ mạng của tôi là của cô, muốn lấy thì lấy đi."
Nói xong, cô ấy đặt thanh dao m Sơn trên tay xuống, trên cổ cô ấy đã để lại một vết máu dài và mảnh.
Có thể nhìn ra, cô ấy cũng sợ chết, cô ấy cuối cùng cũng chỉ là một cô gái nhỏ hai mươi mốt tuổi. Khi nãy, vì quá lo lắng cho tôi, nên cô ấy mới dũng cảm như vậy.
"Ta sẽ không giết ngươi, rồi ngươi sẽ phải trả giá cho quyết định ngày hôm nay."
Người phụ nữ kia để lại câu nói này rồi rời đi, thân ảnh cũng dần dần tiêu tán, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Thấy cô ta đã rời đi, Diệp Hồng Ngư loạng choạng ngã quỵ xuống đất.
Cố chịu đựng cơn đau, tôi vội chạy đến dìu cô ấy dậy. Ở khoảng cách gần thế này, tôi mới nhận ra, toàn thân cô ấy giờ đã ướt đẫm mồ hôi, lòng bàn tay cũng lạnh toát, cô ấy đã phải chịu đựng áp lực lớn như thế nào mới có thể lấy ra nhiều dũng khí đến như vậy.
Sau khi đỡ Diệp Hồng Ngư dậy, tôi chuẩn bị ra dìu Lý Bát Đẩu lần nữa, nhưng xem ra ông ấy vẫn là người có đạo hạnh thâm hậu, đã có thể tự mình đứng dậy, xem ra đã hồi phục khá tốt.
“Chú Bát Đẩu, xin lỗi vì đã làm liên lụy đến chú.” Nhìn chỗ cánh tay bị gãy trống trải của ông ấy, tôi vô cùng áy náy nói.
Ông ấy vung vẩy cái chân què, dùng bàn tay dính máu còn lại vuốt mái tóc dài của mình, nhếch miệng cười nói: “Liên lụy cái đầu cậu, vốn dĩ đã là một kẻ què rồi, còn sợ mất thêm một cánh tay sao? Cậu xem, như thế này có vẻ cân bằng hơn đó.
"
Tôi không biết nên nói gì nữa, chỉ cảm thấy chua xót trong lòng, hận bản thân bất tài vô dụng.
Nói chung vẫn do bản thân chưa đủ mạnh, tôi thầm thề trong lòng, nhất định phải chuyên tâm tu luyện, nâng cao năng lực của bản thân, để có thể bảo vệ những người xung quanh mình, chứ không phải dáng vẻ bất lực như ngày hôm nay.
"
Được rồi, mau trở về đi. Mẹ kiếp, tối muộn rồi còn phải ăn cơm chó nữa. Đừng có ở đây show ân ái nữa, mắt tiểu gia đây sắp mù rồi.
" Lý Bát Đẩu nháy mắt với tôi, đồng thời ra hiệu cho tôi nhanh chóng đưa Diệp Hồng Ngư trở về nhà.
Tôi hiểu ý của ông ấy. Chúng tôi đã cưỡng ép bắt nữ quỷ không đầu kia gửi vào quỷ môn quan, cũng có nghĩa là đã siêu độ cô ta. Lý Bát Đẩu muốn tôi về xem thử, liệu thế cục có thay đổi gì không, ấn ký hình con mắt trên người Diệp Hồng Ngư có còn ở đó không.
Tôi liếc nhìn cái đầu khi nãy Lý Bát Đầu câu lên, lúc này đã biến thành một chiếc đầu lâu, không còn chút máu thịt nào, xem ra nếu như không có quỷ khí chống đỡ, dù cho có là thứ tà môn đi chăng nữa, thì nó cũng không thể thoát khỏi sự trói buộc của quy luật tự nhiên, trở về dáng vẻ thực sự là một bộ xương trắng, không còn sự sống.
"
Được, vậy cháu về trước, hôm nay rất cảm ơn chú Bát Đẩu đã giúp đỡ." Sau khi xác nhận không còn gì nguy hiểm, tôi tạm biệt Lý Bát Đẩu, cõng Diệp Hồng Ngư
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền