Chương 95
“A, anh Hoàng Bì, cái miệng này của anh cũng học được thói xấu rồi, không được phép nói với những người con gái khác như vậy.” Cô ấy ghé vào tai tôi, nhẹ giọng nói.
“Sẽ không đâu.” Tôi rất kiên quyết, đây cũng là lời hứa của tôi với cô ấy.
Không chỉ vì cô ấy đã cứu tôi, mà bởi vì cô ấy là vợ tôi.
Vừa rồi, người phụ nữ áo đỏ kia nói rằng, tôi mượn dương thọ của Diệp Hồng Ngư mới sống tiếp được, tôi không biết đây có phải là chiêu ly gián của cô ta hay không, nhưng tôi tin rồi.
Trấn tĩnh lại, tôi cảm thấy việc ông nội thay tôi định ra cuộc hôn nhân này, thật sự có khả năng là đã lợi dụng cô ấy để bảo vệ tôi.
Nghĩ đến đây, trong lòng tôi rất buồn, nếu bởi vì tôi mà tuổi thọ của cô ấy bị giảm, cuộc hôn nhân này không muốn kết thúc thì cũng phải dừng lại thôi.
“Hồng Ngư, vừa rồi cô gái áo đỏ kia nói anh mượn dương thọ của em, em tin không?” Tôi không muốn có bất kỳ rào cản nào giữa tôi và cô ấy, nên thử thăm dò.
"Em không tin. Ông nội Trần sẽ không làm chuyện như thế. Cô ta đang nói dối."
Cô ấy nói.
"Nếu đó là sự thật thì sao?"
Tôi đã chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.
"Nếu là thật thì tốt thôi, vậy thì anh sẽ nợ em cả một đời."
Trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, tôi không nói nữa, tiếp tục cõng cô ấy về nhà họ Diệp.
Lúc này, cửa nhà họ Diệp đèn đuốc sáng trưng, Diệp Thanh Sơn và Từ Thanh đứng ở cửa nhà, người qua người lại vô cùng gấp gáp.
Có vệ sĩ, cũng có cả các thầy phong thủy khác nhau.
Rõ ràng trận chiến bên hồ nhân tạo vừa rồi đã kinh động đến nhà họ Diệp, Diệp Thanh Sơn đã bắt đầu mời chi viện.
"Chú Diệp, cháu xin lỗi, khiến cho Hồng Ngư gặp nguy hiểm, là lỗi của cháu."
Nhìn khuôn mặt xanh xao của Diệp Thanh Sơn, tôi thấy có lỗi vô cùng.
Ông ấy trừng mắt nhìn tôi, tức giận nói:
"Trần Hoàng Bì, đây là lần cuối cùng. Nếu để tôi biết Hồng Ngư ở cùng với cậu, lập tức yêu cầu cậu ly hôn! Nếu như cậu không có bản lĩnh bảo vệ con gái tôi, đừng làm tổn thương nó!
“Cháu hiểu rồi.” Tôi không phản bác lại, cõng Hồng Ngư trên lưng đi vào nhà.
Trở lại phòng, tôi đặt Diệp Hồng Ngư lên giường, lập tức hỏi cô ấy: "
Hồng Ngư, liệu anh có thể xem ấn kí của em có còn hay không?”
Cô gái xinh đẹp đỏ mặt, nói:
"Anh xem đi, chúng ta hiện tại cũng xem như là sống chết có nhau, anh muốn nói cái gì cũng được."
Tôi lặng lẽ cởi bỏ quần áo cho cô ấy, trái tim tôi như treo lơ lửng ở cổ họng.
Chuyện này có thể tạm thời kết thúc hay không, đều phụ thuộc vào việc đôi mắt có còn đó hay không.
Khi nhìn thấy cơ thể của cô ấy, tôi liền rơi vào trầm tư.
"Này, anh Hoàng Bì, sao anh lại ngẩn người ra thế? Có chuyện gì cứ nói với em, không sao đâu, em không sợ, để em chuẩn bị tâm lý."
Cô ấy nói.
Tôi nói:
"Không có gì. Mặc dù dấu ấn vẫn còn, nhưng cũng đã đã mờ đi rất nhiều. Anh sẽ nghĩ biện pháp khác, nhất định làm rõ ràng chuyện này."
“Được, em tin anh, anh Hoàng Bì.” Cô ấy vừa mặc lại quần áo, vừa cười nói với tôi.
Còn tôi thì không thể cười nổi, vì tôi đã nói dối cô ấy.
Con mắt chẳng những không có biến mất, mà thậm chí còn đang thay đổi vị trí, càng quỷ dị hơn là, không chỉ có một ấn ký, mà hiện tại đã biến thành hai
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền