ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mạc Cầu Tiên Duyên

Chương 100. . Nhuốm Máu

Chương 100 . Nhuốm Máu

Người dịch: Whistle

Đi Đông An phủ!

Tần Thanh Dung vừa dứt lời thì sắc mặt ba người còn lại đều hơi thay đổi, thần sắc khác nhau.

Ánh mắt Tề sư huynh lộ vẻ phức tạp, thoải mái, cũng có lo lắng.

Tần Thanh Dung là con gái duy nhất của Tần sư phụ nên y có trách nhiệm chiếu cố nàng, nhưng nếu nàng ở lại thì chưa chắc là chuyện tốt với hiệu thuốc.

Rời đi, đối với song phương đều tốt.

Mạc Cầu thì lại không nhịn được nhíu mày, trong mắt hiện ra vẻ bất đắc dĩ, xem ra không thể tránh được rồi.

Bạch Cảnh Thiềm thì lại tỏ vẻ không hiểu:

“Thanh Dung, đây là vì sao?”

Gã ta không nhịn được cất cao giọng nói:

“Nàng ở lại, sản nghiệp hiệu thuốc, bạn cũ thân bằng đều ở đây, đi Đông An phủ thì muội có thể được cái gì?”

“Bạch đại ca.” Tần Thanh Dung hơi cúi đầu, thanh âm phiêu hốt:

“Trước khi mẹ ta mất, nơi mà bà muốn đi nhất chính là căn nhà cũ ở Đông An phủ, đây cũng chính là ý nghĩ của cha ta.”

“Bởi vì ông ngoại nên gia đình muội không thể trở về, bây giờ muội muốn thay thế cha mẹ trở về nhìn xem.”

“Cũng coi là… Hoàn thành nguyện vọng của cha mẹ.”

“Ngươi…” Bạch Cảnh Thiềm ngừng lại, dậm chân nói:

“Lần đi Đông An phủ này có thể cả đời cũng sẽ không thể gặp lại nhau nữa, chẳng lẽ muội bỏ được những người bằng hữu nhiều năm tương giao như bọn huynh sao.”

“Vả lại ta… Ta vốn định…”

“Haizz!”

Nói đến chỗ này, gã lại thở dài một tiếng, im lặng dậm chân.

“Thanh Dung hiểu được tình nghĩa của Bạch đại ca.” Tần Thanh Dung ngẩng đầu, đôi mắt đẹp rưng rưng, giọng nói nghẹn ngào:

“Nhưng Đông An phủ, Thanh Dung không thể không đi, nếu không sẽ không thể đối mặt với phụ mẫu ở dưới cửu tuyền.”

“Bạch thiếu gia.” Tề sư huynh cũng mở miệng nói bằng giọng lạnh lùng:

“Sư muội có đi hay không thì cũng là chuyện nhà của hiệu thuốc ta, hình như không có quan hệ gì với Bạch đại thiếu gia ngươi?”

“Thôi được!” Ánh mắt Bạch Cảnh Thiềm chớp động, lập tức vung mạnh tay áo:

“Nếu Thanh Dung tâm ý đã quyết, Bạch mỗ cũng không còn gì để nói, bữa cơm này coi như là thực tiễn.”

Nói xong liền bưng lên chung rượu trước mặt, thi lễ với ba người:

“Bạch mỗ uống trước, các vị tùy ý!”

“Bạch đại ca.” Bờ môi Tần Thanh Dung run run, im lặng nấc nở, nàng cũng lập tức bưng chén rượu lên rồi uống một hơi cạn sạch.

“Sư muội yên tâm.” Tề sư huynh ở bên cạnh mở miệng:

“Là đồ của muội thì sư huynh tuyệt không nhúng chàm, ta cũng đã chuẩn bị xong những thứ cần thiết cho chuyến đi lần này rồi.”

“À, không phải là vi huynh sốt ruột đuổi muội đi, mà là Mạc sư đệ kêu ta sớm chuẩn bị sẵn đồ vật.”

“Muội hiểu rồi.” Tần Thanh Dung gật đầu, nâng chén nói:

“Sau này làm phiền sư huynh quản lý hiệu thuốc, Thanh Dung vô năng, không thể giúp sư huynh phân ưu giải nạn.”

“Sư muội nói gì vậy.” Tề sư huynh cuống quít đứng lên, lời này làm cho mặt y vừa thẹn lại vừa nóng:

“Nếu như sư muội nguyện ý lưu lại, vi huynh tuyệt đối không ham muốn sản nghiệp hiệu thuốc, nguyện chắp tay dâng lên.”

Nếu như nói được kế thừa hiệu thuốc Thanh Nang mà trong lòng Tề Côn không vui mừng thì đương nhiên là không có khả năng, nhưng còn không đến mức vì vậy mà quên đi những chuyện khác.

“Thanh Dung không có ý này.” Tần Thanh Dung lắc đầu, há miệng muốn giải thích, lại thở dài nói:

“Được rồi.”

“Sư huynh, muội kính huynh một chén!”

“Cạn!”

“Mạc sư đệ, trên đường

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip