Chương 101 . Giác Tỉnh
Người dịch: Whistle
Máu tươi nóng hổi văng trúng hai gò má giống như sứ ngọc của Tần Thanh Dung.
Gương mặt này giống như một bức tranh tuyệt mỹ.
Chẳng qua, lúc này cặp mắt vốn nên xinh đẹp tuyệt vời này lại lộ ra vẻ mờ mịt.
“Ta… Ta giết người rồi?”
Không chỉ giết người, hơn nữa còn giết người nàng đã từng nhung nhớ bao lâu nay, Bạch gia đại thiếu gia Bạch Cảnh Thiềm.
Thi thể ngã xuống dưới chân nàng, run rẩy rồi dần dần ngừng lại.
“Loại người này chết cũng là đáng đời.” Mạc Cầu nói bằng giọng đạm mạc:
“Sư tỷ, tranh thủ thời gian chuẩn bị một chút đồ vật đi, chờ lát nữa mà rước lấy phiền phức thì không tốt.”
“Ta… Ta đã giết người.” Dường như Tần Thanh Dung đã bị kích thích, ánh mắt ngốc trệ, không nhúc nhích.
Hiển nhiên đây là lần đầu tiên mà nàng giết người, vả lại người bị giết còn là Bạch Cảnh Thiềm, khiến cho trong lúc nhất thời nàng không chịu nổi.
Cả người giống như đần độn.
“Haizz!” Mạc Cầu than nhẹ một tiếng, tiến lên che khuất tầm mắt của nàng:
“Sư tỷ, tỷ nhắm mắt dưỡng thần một chút đi, nơi này giao cho ta xử lý, nhưng mà chúng ta phải nhanh chóng rời đi.”
Đồ vật đã chuẩn bị xong rồi, thi thể của Tần sư phụ cũng đã đưa đi thiêu xong, cho nên cũng không cần bao lâu thì Mạc Cầu liền mang theo Tần Thanh Dung vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác rời khỏi hiệu thuốc, hai người chạy tới tiệm quan tài ở thành đông trước.
“Lý lão bản.”
“Mạc đại phu!”
Đêm tối dưới ánh nến chập chờn, sắc mặt của Lý lão bản trở nên có chút quỷ dị, nhìn thấy hai người liền vội vã nghênh đón:
“Theo phân phó của ngài, quan tài không dùng tài liệu tốt, nhà nghèo khổ thường dùng gỗ trinh nam, tổng cộng ba lượng bạc.”
“Làm phiền!” Mạc Cầu gật đầu đưa tiền, đi ra hậu viện dắt một chiếc xe lừa đã được đặt ở chỗ này từ trước, trên xe có một cái quan tài đã được sơn màu tối.
Trong quan tài đương nhiên là Hành thi Hà Tiến rồi.
Sở dĩ không dùng tài liệu tốt là vì Mạc Cầu sợ phiền phức.
Lần này đi Đông An phủ đường xá xa xôi, khó tránh khỏi sẽ xuất hiện khó khăn trắc trở, quan tài quá tốt cũng sẽ khiến cho người chú ý.
“Sư tỷ.” Nghĩ nghĩ, Mạc Cầu quay người mở miệng:
“Trong này là một vị bằng hữu của ta, nếu như không chê thì sư tỷ có đặt tro cốt của Tần sư phụ vào trong?”
Thân thể mềm mại của Tần Thanh Dung run rẩy, nghe vậy liền vô thức gật đầu.
Sau đó hai người lập tức dắt xe lừa đi thẳng đến đông môn, lính gác đã sớm chuẩn bị tốt một cái cửa hông thông hành.
Sau khi ra khỏi cửa thành, bóng đêm mông lung, trên quan đạo không có một người nào, đường đi tịch mịch không biết kéo dài tới phương nào.
Quay đầu lại, trên tường thành đèn đuốc chập chờn, mơ hồ có thể thấy được ba chữ to ở trên cửa thành dãi dầu sương gió kia.
Chữ cũng đã mơ hồ rất khó phân biệt.
“Sư tỷ.” Mạc Cầu mở miệng:
“Tòa thành này, tên gọi là gì?”
Mạc Cầu đột nhiên nghĩ tới, hắn ở chỗ này mấy năm rồi, nhưng mà lại không biết tòa thành này tên gì.
“Giác Tinh thành.” Đôi mắt Tần Thanh Dung chớp động, tiếng nói yếu ớt:
“Nghe nói từng có tiên nhân lấy thiên hạ làm cờ, lạc tử khắp nơi, chỗ này nằm ở góc cạnh, cho nên được đặt tên này.”
“Một cái địa phương nhỏ, đừng nói ngoại nhân, liền ngay cả rất nhiều người địa phương cũng không biết cái tên này.”
“Giác Tinh thành?” Mạc Cầu ngẩng đầu, đột nhiên ngửa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền