Chương 102 . Ngũ Bộ Nhất Sát
Người dịch: Whistle
Mấy ngày sau.
“Kẽo kẹt… Kẽo kẹt…”
Vết bánh xe hằn lên con đường mòn, chậm chạp tiến lên, thỉnh thoảng con lừa kéo xe thở hổn hển.
Đường núi gập ghềnh, chật hẹp khó đi, ngoài chiếc xe lừa kéo quan tài này ra thì không còn người nào khác nữa.
Một tay Mạc Cầu nắm xe lừa, một tay mở địa đồ ra so sánh:
“Lại đi lên trước khoảng mười dặm thì sẽ thấy một ngôi làng nhỏ, nhân lúc sắc trời còn sớm, chúng ta cố gắng chạy tới đó tá túc đi.”
Từ khi năm ngoài quyết dự định rời khỏi Giác Tinh thành thì Mạc Cầu liền bắt đầu chuẩn bị, nơi xa thì không nói, địa hình gần đây hắn đều đã rất quen thuộc.
“Hơn mười dặm?” Tần Thanh Dung ngơ ngác ngồi trên xe, nghe vậy ngẩng đầu nhìn trời rồi đờ đẫn nói:
“Trời sắp mưa rồi, sợ là không đến kịp.”
“Trời mưa?” Mạc Cầu quay đầu:
“Làm sao sư tỷ biết được?”
“Ta đã từng học Quan Vân Lục từ chỗ của ông ngoại còn biết đọc cả Vân Khuyết ca.” Tần Thanh Dung đưa tay chỉ lên trời nói:
“Loại mây này gọi là Câu Vũ Vân, sau khi nó xuất hiện, trong vòng một canh giờ thì trời liền sẽ có mưa phùn.”
“Thật sao?” Ánh mắt Mạc Cầu lộ ra vẻ kinh ngạc:
“Không ngờ là sư tỷ còn có bản lãnh này.”
Quan vân trắc vũ là bản lĩnh thích hợp nhất để đi xa, như vậy sau này cũng không thể nói đối phương là vướng víu nữa.
“Khi còn bé ham chơi nên học được.” Tần Thanh Dung cười khổ một tiếng, hiển nhiên là vẫn chưa nguôi ngoai sau vụ đả kích:
“Mây được chia làm tam tộc mười thuộc hai mươi chín loại, có một bộ khẩu quyết chuyên miêu tả về nó, diễn đạt các loại thiên tượng.”
“Luận y thuật, ta không bằng sư đệ, nhưng xem thiên tượng thì ta đã biết từ lúc nhỏ rồi, rất ít khi nhìn lầm.”
“Thì ra là thế.” Mạc Cầu hiểu rõ:
“Xem ra hôm nay không tới kịp rồi, chỉ là không biết dọc theo con đường này có chỗ nào tránh mưa được hay không nữa.”
Nếu như không có chỗ tránh mưa, sợ rằng tối nay hai người họ sẽ rất gian nan.
Vết thương trên người Mạc Cầu còn chưa khỏi, dầm mưa đêm thì vết thương sẽ trầm trọng thêm.
Mặc dù Tần Thanh Dung cũng biết võ nghệ, nhưng dù sao cũng là thân nữ nhi, chưa trải qua mưa gió nỗi khổ, rất có thể sẽ bị gió mưa cảm mạo.
Cũng may trời không tuyệt đường người, hai người đi tới phía trước không bao lâu thì thấy một ngôi miếu hoang.
Miếu hoang rách nát tơi tả, nhưng để che gió tránh mưa cho hai người thì vẫn được.
Mạc Cầu buộc chặt xe lừa, lấy một chút cành lá che đậy quan tài, lại đi những nhánh cây khô để nhóm lửa.
Đợi khi làm xong hết thảy thì quả nhiên trời hạ mưa phùn.
Xem ra thật sự có thuật quan vân trắc vũ nha.
“Sư tỷ.” Mạc Cầu quay đầu, nhìn về phía Tần Thanh Dung đang co rút thân thể ở bên cạnh yên lặng ăn bánh mì:
“Sư tỷ xem thử cơn mưa có lớn lắm không? Bao lâu mới ngừng?”
“Mưa không lớn, nhưng chắc là tối nay sẽ không dừng được.” Tần Thanh Dung ngừng động tác trên tay, nói:
“Vả lại mấy ngày sau sẽ có mưa dầm liên miên, trong vòng ba năm ngày sẽ liên tục có mưa.”
“Như vậy à…” Mạc Cầu nhíu mày.
Trên thân hai người đều dính mạng người, tất nhiên là cách Giác Tinh thành càng xa thì càng tốt, chỉ tiếc trời không toại lòng người.
Loại thời tiết này thì không thể tăng nhanh tốc độ được rồi.
Đặc biệt là vì tránh né khả năng có truy binh, hắn đã chọn những con
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền