ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mạc Cầu Tiên Duyên

Chương 52. . Hừng Đông

Chương 52 . Hừng Đông

Hắc Hổ đường.

Trụ sở.

Chung Sơn cầm lấy thủ cấp của Hỗn Nguyên Thiết Thủ Sử Tiêu, cẩn thận từng li từng tí bỏ vào trong một cái hộp gỗ tràn đầy bột vôi.

Đây là địch nhân nửa đời của ông ta, đương nhiên là phải trân tàng rồi!

Chỉ tiếc là giờ khắc này không nên uống rượu, nếu không phải uống mừng một trận mới tốt, mới có thể thả lỏng khuấy động tâm tình.

“Tam thúc.” Chung Vân Triệu máu me khắp người đang đứng ở bên cạnh, y tỏ ra không hiểu về hành động của Chung Sơn.

Chẳng qua cái mà y quan tâm hiện giờ không phải cái chết của Sử Tiêu, mà là một chuyện khác, y bèn hỏi:

“Tiền bối cứ đi như vậy sao?”

“Vậy con còn muốn thế nào?” Chung Sơn trợn trắng mắt, tiện tay khép lại nắp hộp:

“Tiền bối chữa khỏi thương thế của con, lại ban thưởng Linh đan, cũng giống như đã giúp ta tiêu diệt cái gai trong lòng Tứ Phương phái.”

“Còn có gì mà không biết đủ?”

“Thế nhưng là…” Chung Vân Triệu vẫn muốn tiếp tục nói chuyện, nhưng lại bị Chung Sơn phất tay đánh gãy.

“Ta đã nói rồi, tiền bối chỉ là nể mặt tổ tiên nhà chúng ta nên mới tới đây một chuyến, không thể cưỡng cầu.” Ông ta thở dài, nói:

“Còn về chuyện mà con đã nói, tiền bối… Không đáp ứng.”

“A!” Sắc mặt Chung Vân Triệu trắng xám, cở thể không nhịn được rung nhè nhẹ, ngay cả niềm vui sướng khi trảm giết Sử Tiêu cũng mất sạch sành sanh.

“Tiền bối chính là người tu tiên trong truyền thuyết, chướng mắt những gã phàm phu tục tử như chúng ta cũng là chuyện bình thường.” Chung Sơn mở miệng:

“Bất quá tiền bối vẫn lưu lại một tia cơ hội cho Chung gia chúng ta.”

“Cơ hội gì?” Hai mắt Chung Vân Triệu sáng lên.

Chung Sơn nhìn gã một cái rồi nói:

“Tiền bối nói, nếu là con có thể thành tựu Tiên Thiên trước khi bốn mươi tuổi liền có thể gia nhập vào dưới trướng của ngài.”

“Tiên Thiên? Bốn mươi tuổi?” Cơ thể của Chung Vân Triệu rung lắc một trận, trong mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng, nói:

“Chuyện này sao có thể?”

“Đúng vậy đó, chuyện này sao có thể chứ.” Chung Sơn thở dài, lại từ trong ngực lấy ra một tấm lệnh bài màu đen:

“Chẳng qua khi ta đau khổ khẩn cầu, tiền bối nể mặt tổ tiên của Chung gia nên còn để lại một vật.”

“Nếu như chúng ta có thể uẩn dưỡng nó cho tốt, trăm năm sau công thành, hậu nhân cũng có thể nhờ đó mà bước vào tiên đồ.”

“Hả, là vật gì?” Chung Vân Triệu nói.

Chung Sơn quay người, vung khẽ lệnh bài vào một nơi hắc ám:

“Đi ra đi!”

“Đông!”

“Đông!”

Kèm theo những âm thanh cao thấp chập trùng liền có một thân hình đang nhảy ra, một người xuất hiện ở trước mắt Chung Vân Triệu, cũng làm cho gã ta kinh ngạc một lát:

“Là ngươi?”

Trong hầm ngầm.

Liễu Cẩn Tịch và Văn Oanh đang ôm sát vào nhau, dùng cách này để duy trì nhiệt độ.

Vết thương trên người các nàng đang rất đau, dưới hầm lại âm lãnh, khiến cho sắc mặt của các nàng trắng bệch, thân thể mềm mại run lẩy bẩy.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

“Tiểu… tiểu thư.” Không biết đã qua bao lâu, Văn Oanh nhìn mấy vò rượu ở bên cạnh rồi nhỏ giọng mở miệng:

“Nghe nói là uống rượu sẽ làm ấm người, chúng ta có cần phải uống một chút không?”

“Đó là lời nói dối.” Sau khi phục dụng Dưỡng Nguyên đan, tình trạng của Liễu Cẩn Tịch đã khá hơn một chút, nghe vậy liền lắc đầu nói:

“Uống tửu thì sẽ bị hạ nhiệt độ nhanh hơn, vả lại tri giác sẽ bị tê tê, bởi vậy nên người say rượu thường bị

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip