Chương 53 . Chỉnh Lý, Dư Âm
Đạo phỉ thối lui, dư âm vẫn còn.
Lúc này trời đã sáng rõ, nhưng trên đường phố thỉnh thoảng vẫn còn có thể thấy được những chuyện phá phách cướp bóc.
Hỗn loạn vẫn chưa ngừng lại.
Từ trước đến giờ luôn có không ít những người nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.
Bình tĩnh xem xét thì bản thân hắn cũng chẳng tốt hơn đám người này là bao.
May mà đã có thể nhìn thấy người của nha môn đi ra duy trì trật tự, nhìn chung cũng không cần quá mức lo lắng.
Vừa mới trở lại nhà kho của hiệu thuốc, chỉ thấy Tề sư huynh đang vội vàng chống quải trượng đi theo một người ra ngoài.
“Tề sư huynh!”
“Mạc sư đệ!”
Hai người dừng bước, trên mặt đều lộ vẻ vui mừng.
Bất kể nói thế nào, hai người đều xem như quen biết, nhìn thấy đối phương không có chuyện gì cũng coi như là một tin tức tốt.
“Mạc sư đệ không bị gì thì thật sự là quá tốt rồi.” Tề sư huynh thở dài, nói:
“Sau khi ta trở về thì thấy nhà kho hỗn loạn rối tung, cũng không tìm được tung tích của đệ, còn tưởng rằng…”
“Ai!”
Lúc này thì y đã tỉnh rượu rồi, cũng từ trong miệng của người khác biết được chuyện gì đã xảy ra.
Trong lòng y còn cảm thấy có phần may mắn.
Y ngủ đầu đường một giấc, đến khi tỉnh dậy liền trốn qua một kiếp!
“Làm phiền sư huynh quan tâm, đêm qua ta đã bỏ chạy, nên không có việc gì.” Mạc Cầu lắc đầu, lại hỏi:
“Sư huynh muốn ra ngoài sao?”
“Ừm.” Sắc mặt Tề sư huynh âm trầm:
“Đêm qua có đạo phỉ xông vào hiệu thuốc Thanh Nang, sư phụ đã hôn mê bất tỉnh, sư tổ thì…”
“Ta phải qua đó.”
“Tại sao lại như vậy?” Mạc Cầu biến sắc.
Theo như những chuyện xảy ra đêm qua thì những tên đạo phỉ ngoài thành cũng cực vi tôn trọng đại phu.
Huống chi ở trong hiệu thuốc còn có những cao thủ thân mang võ nghệ như Lục hộ viện, Tần sư phụ, tại sao lại xảy ra chuyện được?
“Ta cũng không biết tình hình cụ thể.” Tề sư huynh lắc đầu:
“Sư đệ tới thật đúng lúc, ta đang không yên lòng vì bên này không ai trông, đệ tới trông coi nhà kho đi.”
“Đợi khi ta trở về rồi thì chúng ta sẽ nói tỉ mỉ sau.”
“Được.” Mạc Cầu vội vàng gật đầu:
“Sư huynh đi nhanh đi, bên này có ta rồi.”
“Ừm.”
Tề sư huynh đáp ứng, chống quải trượng đi ra ngoài, không bao lâu sau liền ngồi trên xe ngựa chạy thẳng đến hiệu thuốc.
Mạc Cầu nhìn xe ngựa đi xa rồi lắc đầu, chậm rãi đi vào trong viện lạc.
Phóng tầm mắt nhìn lại, nơi này cơ hồ đã trở thành một vùng phế tích.
Xem ra sau khi bọn họ đào tẩu thì đã có người đi vào vơ vét, các loại dược liệu bị vứt đầy dưới đất.
Thi thể của tên mập Lục gia và những người thì đã biến mất không thấy.
Không biết là bị đạo phỉ phát hiện rồi mang đi, hay là bị người của nha môn vận chuyển vào nghĩa trang rồi.
Mạc Cầu cũng không ngừng lại, bước nhanh vào ‘Chỗ ở’ của mình.
Lập tức xốc một tấm gỗ cũ lên, lấy thuổng sắt ra rồi bắt đầu đào, không bao lâu sau liền đào được một cái bao lớn.
Sau khi cẩn thận quan sát xung quanh một hồi, hắn mang theo cái bao này đi vào phòng tính sổ sách.
“Đông!”
Đặt cái bàn lên trên bàn dài, phát ra một tiếng vang trầm.
Mở bao ra, thứ đầu tiên đập vào mắt tất nhiên là gạch vàng óng ánh, kim trang, nén bạc trắng bóng, bạc vụn.
Còn có một chút ngân phiếu và ngọc khí.
“Hô…”
Những món đồ trước mắt khiến cho Mạc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền