Chương 85 . Dạ Tập
Người dịch: Whistle
Dưới bóng đêm, có hai bóng người một trước một sau tiềm hành.
Người ở phía trước có dáng người cao gầy, chạy vội như linh hầu, dùng cả tay chân nên việc leo tường chỉ diễn ra trong nháy mắt.
Mạc Cầu theo sau gã ta không xa, đặt chân im ắng, cơ bắp dưới chân có hơi run run, thân hình liền vọt tới trước.
Lúc này, hắn đã nhận ra người ở phía trước kia là ai.
Tây Nhai Hầu Ngũ!
Tên hiệu Hầu tử, sở trường về thân pháp, chỉ công, Luyện Bì Đại thành, ở trong Hắc Hổ đường cũng có danh khí nhất định.
Thanh danh người này không tốt lắm, thích trộm đạo, thích cờ bạc, từng có chào hỏi mấy lần với Mạc Cầu.
Nhưng mà như vậy thì trong lòng của hắn lại càng nghi hoặc, hắn có thể xác định là mình chưa từng đắc tội vói người này.
Hoặc là…
Có người ở sau lưng sai sử gã ta?
“Hô!”
Hầu Ngũ phóng qua tường viện, chạy vào trong một đình viện, quan sát xung quanh một chút liền nhanh chân chạy tới hậu viện.
Cuối cùng, gã dừng lại trước cửa một căn phòng có ánh đèn.
“Cộc cộc…” Hầu Ngũ nhẹ nhàng gõ cửa phòng, nhỏ giọng mở miệng:
“Gia, ta trở về.”
“Vào đi!”
Giọng nói quen thuộc này làm cho Mạc Cầu đang ẩn thân chỗ tối nhướng mày, trong mắt chợt lóe lên sát cơ.
Là hắn!
“Vâng.” Sau đó Hầu Ngũ lại quay qua quay lại nhìn thoáng một hồi, xác nhận không có người thì mới đẩy cửa lách mình bước vào.
Ánh mắt Mạc Cầu âm trầm, dưới chân nhẹ nhàng điểm nhẹ, Thất Tinh bộ phát huy đến cực hạn, vô thanh vô tức trượt đến cửa sau.
Ở giữa khung cửa sổ có một ít khe hở, xuyên qua khe hở có thể nhìn thấy bóng người đang ở bên trong.
Hầu Ngũ và…
Mục lão!
“Đã xử lý xong chưa?” Dưới ngọn đèn, sắc mặt Mục lão có vẻ hơi trắng xám, giọng nói cũng là hữu khí vô lực:
“Không bị người phát hiện ra chứ?”
“Ta làm việc, ngài yên tâm, hơn nữa ta cũng không phải là lần đầu tiên làm những chuyện này.” Hầu Ngũ chợt vỗ vỗ bộ ngực mình:
“Ta đã rải hết thuốc bột lên hết các ngõ ngách trong phòng bếp, chỉ cần dùng phòng bếp thì đảm bảo họ Mạc sẽ khó thoát một kiếp.”
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” Sắc mặt Mục lão thoáng buông lỏng, chậm rãi gật đầu, nhưng lại không yên lòng hỏi thăm:
“Ngươi có chắc là không làm kinh động tới hắn ta chứ?”
“Đương nhiên.” Hầu Ngũ mở miệng:
“Mục gia ngài cũng nói là họ Mạc kia thâm tàng bất lộ, sao ta lại dám chủ quan chứ?”
“Ta vẫn luôn chờ đến khi đèn đuốc trong phòng của hắn tắt hết, sau khi xác nhận không có âm thanh nào thì mới ra tay.”
“Ừm.” Mục lão gật đầu, đưa tay lấy ra mấy khối bạc vụn rồi ném cho Hầu Ngũ:
“Dùng ít một chút, không có việc gì thì đừng có đi sòng bạc nữa, chỗ đó là một cái động tiêu tiền đấy, mặc ngươi ngàn lượng vạn lượng cũng sẽ không lấp đầy.”
“Vâng, vâng, đa tạ Mục gia.” Hầu Ngũ tươi cười nhận lấy số bạc này rồi liên tục không ngừng nói lời cảm tạ.
Ôm bạc vào lòng, gã lại nói:
“Mục gia, ngài đang lo gã họ Mạc kia sẽ thay thế vị trí của ngài ở Hắc Hổ đường sao?”
“Tiểu nhân cảm thấy chuyện này thật sự không cần thiết, hắn mới đây được bao lâu đâu, tuổi tác lại còn nhỏ, há có thể là đối thủ của ngài?”
“Cho dù là hắn muốn nhưng e là Đường chủ cũng sẽ không tin tưởng!”
“Ngươi biết cái gì.” Sắc mặt Mục lão trầm xuống:
“Trước đây ta cũng cảm thấy như vậy, nhưng đến khi…”
“Hừ!” Lão ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền