Chương 86 . Đi Ý
Người dịch: Whistle
“XÌ……”
Một tiếng động vang lên, bóng người đang lắc qua lắc lại dưới ánh nến đột nhiên đình trệ, tiếng va chạm cũng im bặt.
Mạc Cầu cầm đoản kiếm trong tay, lưỡi kiếm nhuốm máu, trên mặt lạnh lùng, dưới chân là thân thể của Mục lão còn đang run rẩy giãy dụa.
Ngoại thất, thi thể của Hầu Ngũ cũng đã băng lãnh.
Từng có lúc, giết người đã không thể khiến cho Mạc Cầu động dung, thậm chí ngay cả trong lòng hắn cũng không có chút rung động nào.
Nếu Mục lão đã muốn giết hắn diệt khẩu, đoạt quyển dược thư kia, vậy lão ta bị Mạc Cầu giết chết cũng là chuyện đương nhiên.
“Ây…”
Nương theo một tia khí tức cuối cùng phun ra, hai mắt Mục lão trừng to hiện lên vẻ tuyệt vọng, lão ta đã triệt để mất đi sinh cơ.
Thực lực của lão ta không yếu, Ngũ Khí Triều Nguyên chưởng cũng cực kỳ bất phàm, lại am hiểu dùng độc, trong Đoán Cốt cảnh cũng tuyệt không phải là kẻ yếu.
Đột nhiên tập kích thì thậm chí có thể đánh chết cả cao thủ Luyện Tạng.
Nhưng mà, hai ưu thế này của lão ta đều bị Mạc Cầu khắc chế, hơn nữa Mạc Cầu còn đột nhiên xuất thủ, tuy kinh nghiệm chém giết của hắn cũng không nhiều, những cuối cùng thì lão ta vẫn chết dưới kiếm của hắn.
Người chết vạn sự tiêu, những ý nghĩ lúc sinh tiền đã không còn quan trọng nữa.
Mạc Cầu lắc đầu rồi theo thường lệ thu thập tàn cuộc.
Thỏ khôn có ba hang, Mạc Cầu cũng đã chuẩn bị sẵn những nơi ở khác nhau, nơi này cũng không phải gia trạch ở ngoài mặt của Mục lão.
Sau khi tìm khắp mọi nơi, ngoài cái rương ngầm ra thì chỉ tìm được một cái hộp trang sức của phụ nữ.
Mở ra, toàn bộ đồ trang sức, ngọc khí và những tạp vật còn lại ước chừng cũng có thể đổi một trăm lượng bạch ngân.
Với thân phận địa vị của Mục lão thì một trăm lượng bạc thật sự là quá ít, gấp thêm mấy lần cũng là có khả năng.
“Đáng tiếc!” Mạc Cầu than nhẹ một tiếng, nhưng cũng biết thấy tốt thì lấy, tiện tay lấy ra lưỡng bình thuốc:
“Lãnh Thạch Tán!”
Mạc Cầu cũng đã từng nghe thấy loại thuốc này, nghe nói là tính nghiện cực lớn, có thể dùng để khống chế thủ hạ, nhưng mà lại chẳng có tác dụng với hắn.
Đặt bình thuốc xuống, lại từ trong rương cầm lên hai quyển thư tịch.
« Bách Thảo Tập », « Mục Thị Độc kinh »
Bìa của hai quyển sách này đã bị ố vàng, trang giấy quăn xoắn, nhìn một cái liền biết là thường xuyên bị nhân lật xem.
Hai mắt Mạc Cầu sáng lên, vọi vàng soi ánh đèn lên rồi lật ra trang sách, nội dung bên trong quả thật như hắn suy nghĩ.
« Bách Thảo Tập » là một quyển sách ghi lại rất nhiều thảo dược, chia làm 5 bộ gồm cốc, quả, mộc, thảo, linh, tuy rằng hắn chỉ lật sơ một lượt nhưng lại có thể nhìn thấy những nội dung bên trong được ghi chép rất toàn diện.
Mỗi một loại dược liệu đều được miêu tả kỹ càng đầy đủ mọi thứ, từ hoàn cảnh sinh tồn đến dược hiệu chủ trị, thậm chí còn có cả tranh minh hoạ.
Vả lại nhìn phần miêu tả thì cuốn sách này phải có quyển thượng và quyển hạ, đây chỉ là quyển thượng, ngoài « Bách Thảo tập » ra còn có sách viết về kim thạch, cầm thú.
Loại sách này tuyệt đối không phải một người có thể viết ra, sợ là cần rất nhiều người thay nhau tiếp sức mới có thể hoàn thành.
Không nghe nói Mục lão có sư thừa, chẳng lẽ lại quyển sách này đến từ địa phương khác sao?
Hơi trầm ngâm một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền