Chương 102:
Long Thiên Vũ đám người trong thời gian ngắn đã tới đất bằng bên này, mấy người Kim phụ liền vội vàng đứng dậy nhìn lại.
Vết thương của Long Thiên Thần đã được thoa thuốc băng bó lại, giờ phút này người cũng đã ngủ rồi. Long Thiên Vũ xuống xe ngựa, cùng hai người Lý Tín, Tống thần y mang theo năm huyền y vệ tới.
Tống thần y hỏi mấy người Kim dục sắp sửa đi nơi nào, biết được bọn họ vẫn mù quáng muốn cứ đi về hướng nam, liền nói:
"Nếu các ngươi không có chỗ để đi, như vậy thì cứ đi cùng chúng ta thôi! Mọi người cứu thất công tử đã là đại ân nhân của chúng ta, bọn ta làm sao có thể để mọi người tùy tiện lưu lạc khắp nơi. Mọi người yên tâm, chúng ta sẽ sắp xếp cho mọi người một nơi tốt để cư trú."
"Đi cùng mấy người, đi đâu?"
Kim phụ hỏi.
Tống thần y vuốt râu:
"Đi kinh thành."
Kim phụ hít một hơi: "Kinh thành?" Đó chính là nơi dưới chân thiên tử nha!
Là nơi tôn quý phồn hoa nhất ở Xích Vân quốc.
Tuy rằng trong lòng họ thực hướng tới nơi này, nhưng mấy người Kim phụ cũng không có lập tức mở miệng đáp ứng ngay, bọn họ liếc nhìn nhau một lúc, cuối cùng vẫn là đè ép xúc động dưới đáy lòng.
Đinh Đạt hỏi:
"Tống thần y, ông có biết Bách Thú sơn không?"
Tống thần y có chút bất ngờ:
"Biết, làm sao vậy?"
Đám người Kim phụ nghe vậy liền vui vẻ, rốt cuộc cũng tìm được một người biết Bách Thú sơn.
Trong lúc đó, Kim Dục và Lương Nguyên đang đứng riêng một chỗ. Vừa nhìn thấy hai người bọn họ trở lại, đám người Kim phụ lập tức dán mắt vào trên người bọn họ, trên dưới đánh giá nhìn tới nhìn lui, xem đến mức làm Kim Dục không thể hiểu được:
"Mọi người nhìn cái gì vậy?"
Kim mẫu cười lắc đầu:
"Không có gì, chỉ là cảm thấy Tiểu Dục so với lúc nãy đẹp hơn một chút."
Kim Dục: "..." Muốn hóng chuyện cứ việc nói thẳng, con cũng sẽ không thẹn thùng. Con cùng với Lương Nguyên mới chỉ âm thầm nói chuyện riêng không tới mười lắm phút, đã biến đẹp? Được thôi, vậy sau này con lại cùng Lương Nguyên nói chuyện riêng nhiều hơn.
Thực ra, Kim Dục bị Lương Nguyên nhìn chằm chằm như vậy có chút xấu hổ, nhưng cũng chỉ là xấu hổ mà thôi, nàng từ trước nên nay vẫn luôn thẳng thắn mạnh dạn, nên nói vẫn là sẽ nói:
"Không có gì, chỉ là ta rất thích huynh, nhưng lại cảm thấy bản thân mình lớn tuổi, sợ huynh chê ta là trâu già gặm cỏ non, cho nên liền hỏi một chút huynh bao lớn, nếu là huynh lớn hơn hoặc là bằng tuổi ta, thì ta theo đuổi huynh cũng không phải trâu già gặm cỏ non."
Lương Nguyên giật giật khóe miệng:
"Nàng nói chuyện vẫn luôn trực tiếp như vậy sao?"
Kim Dục chớp mắt:
"Đúng rồi! Huynh không phải cũng rất thẳng thắn sao?"
Lương Nguyên cười nói:
"Ta chỉ thẳng thắn với nàng thôi."
Kim Dục:
"Vậy trùng hợp thật, ta cũng chỉ đối với huynh thẳng thắn như vậy, như thế nào, chúng ta đây là vừa mắt nhau?"
Lương Nguyên duỗi tay niết mặt nàng:
"Nàng vẫn là quá gầy, véo lên không có một chút thịt nào."
Kim Dục đã hiểu:
"Huynh thích cô nương béo một chút có phải hay không?"
Nàng khoa tay múa chân một chút:
"Ví dụ như ngực lớn, mông lớn, trước tấn công sau phòng thủ đúng không, vậy thảm rồi ta một chút cũng không giống, ta chỉ là cây xương cốt lớn cộm người thôi."
Vẻ mặt nàng đưa đám:
"Thôi rồi, ta không phải là loại hình mà huynh thích."
Lương Nguyên đen mặt: "Nàng tưởng hôn ước là chết hả! Dù không thích, ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền