ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 103:

Tống thần y từng ở xung quanh Bách Thú sơn tìm dược liệu, cũng từng giao tiếp cùng một người trong bộ lạc Nhật Nguyệt tới Xích Vân quốc buôn bán, đối Nhật Nguyệt bộ lạc vẫn là có chút hiểu biết, vì vậy, Đinh Đạt hỏi:

"Vậy ngài cũng biết Bách Thú Sơn là một nơi như thế nào phải không? Nơi đó có phải có một cái bộ lạc tên là Nhật Nguyệt hay không? Chúng ta đã nghe một thương nhân nói qua nơi này, cho nên cảm thấy rất tò mò."

"Thì ra là nghe thương nhân nói!"

Tống thần y nói:

"Phía sau Bách Thú sơn đích thật có một bộ lạc Nhật Nguyệt, bộ lạc này không chịu sự quản lý của bất kỳ quốc gia nào, hải sản phong phú, có rất nhiều thương nhân từ các quốc gia đến thu mua hải sản của họ, sau đó lại qua tay bán đi."

Hải sản phong phú? Còn có thương nhân đi tới đó thu mua? Này cũng thật là không nghĩ tới!

Đám người Kim phụ nghe vậy vui vẻ, vội truy vấn Tống thần y Nhật Nguyệt bộ lạc là một nơi như thế nào. Tống thần y lập tức liền nói về tình hình ở nơi đó với mấy người Kim phụ.

Biết được Nhật Nguyệt bộ lạc tuy rằng có rất nhiều hải sản, nhưng người ở nơi đó đều không biết trồng trọt, cũng sẽ không xây nhà, đều là ở trong lều gỗ bình thường, sắc mặt mấy người Kim phụ lập tức thay đổi.

Mẹ ơi!

Này không phải là dã nhân sao?

Bọn họ vội vàng đi đến một bên, đưa lưng về phía đám người Long Thiên Vũ nhỏ giọng thảo luận.

Đám người Kim phụ cùng nhau tụm lại, sôi nổi bàn luận về Nhật Nguyệt bộ lạc, nói thẳng nơi đó quá nghèo.

Kim phụ:

"Không chỉ nghèo mà còn cần phải ngồi thuyền mới có thể đi, hơn nữa là phải đi xuyên qua một cái sương mù ma quỷ gì đó, má ơi! Chỉ mới nghe đã cảm thấy rất đáng sợ, cái này làm cho chúng ta đi như thế nào?"

Đinh Đạt:

"Nếu không thì chúng ta không đi Bách Thú sơn nữa, đi cùng quý nhân?"

Lương Hoành lắc đầu:

"Các người không đi thì một nhà chúng ta đi, đây là Phật Tổ chỉ dẫn, ta chỉ tin phật tổ cũng không tin quý nhân."

Vừa nghe đến hai chữ Phật Tổ, mấy người Kim phụ lập tức do dự.

Kim Dục nhân cơ hội nói:

"Cha, nương, để con nói một câu, Phật Tổ sở dĩ chỉ dẫn chúng ta đi Bách Thú sơn, là bởi vì nơi đó không có chiến tranh, không có thiên tai, nghèo không đáng sợ, đáng sợ nhất chính là lười, chúng ta đều không phải là người làm biếng, chỉ cần không có chiến loạn cùng với thiên tai, đi đến nơi nào chúng ta cũng đều có thể sống. Người trong Nhật Nguyệt bộ lạc không biết trồng trọt, nhưng chúng ta biết nha! Bọn họ sẽ không xây nhà, chúng ta cũng sẽ làm! Bọn họ không biết làm chúng ta đều biết, vậy còn sợ cái gì nữa? Nói không chừng chúng ta còn có thể dẫn dắt bộ lạc Nhật Nguyệt làm giàu, trở thành người bọn họ kính trọng nhất! Đừng quên, chúng ta còn có pháp bảo."

Lương Nguyên cũng nói:

"Kinh thành là tốt thật, nhưng nơi đó quý nhân rất nhiều, khắp nơi đều có quan, một không cẩn thận liền sẽ rước lấy phiền toái, đầu rơi xuống đất, Tống thần y bọn họ không bảo vệ được chúng ta cả đời."

Kim Dục lại nói:

"Mọi người nghĩ lại thất công tử vì cái gì sẽ bị thương, nghĩ lại những tên hắc y nhân vừa rồi, nếu là lại đến một đám hắc y nhân, các quý nhân có thể bảo vệ chúng ta sao? Bọn họ khẳng định sẽ trước tiên bảo hộ chính bọn họ."

Nàng không phải hù dọa người mà là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip