Chương 104:
Quyết định tốt rồi, mọi người liền cùng nhau quay đầu lại, đi qua nói với đám người Tống thần y rằng họ sẽ không đi kinh thành với bọn họ.
Sợ nói sai đắc tội với người khác, đám người Kim phụ đẩy người lợi hại nhất là Lương Nguyên ra, để hắn thuyết minh nguyên nhân với mấy người Tống thần y.
Lương Nguyên đành phải bất đắc dĩ đối với mấy người Tống thần y nói:
"Nhị công tử, Tống thần y, thật không dám giấu giếm, chúng ta lúc còn ở quê quán đã luôn muốn hướng về phía nam mà đi, muốn đi khắp nơi ở phương nam kiến thức một chút phong tục tập quán ở nơi đó. Hiện giờ nương theo thiên tai, chúng ta đã vất vả trải qua nhiều cực khổ như vậy mới tới được nơi này, nên không tính toán dễ dàng rời đi như vậy, chúng ta muốn chờ sau khi chơi xong rồi, lại ở phương nam tìm một nơi thích hợp để định cư."
Mặc kệ đám người Long Thiên Vũ có tin hay không, dù sao thì hắn cứ lấy cớ như vậy đấy, tin hay không thì tùy.
"Chơi? Các người có bạc sao?"
Long Thiên Vũ "bang" một tiếng đem quạt xếp mở ra, rất có hứng thú nhìn Lương Nguyên.
Một đám bá tánh bình dân nghèo khổ, cư nhiên còn muốn ở phương nam du sơn ngoạn thủy?
Lương Nguyên buông mắt xuống tránh đi ánh mắt của hắn, áp chế suy nghĩ muốn làm thịt Long Thiên Vũ:
"Lúc chúng ta còn ở trong núi đã tìm được một chút nhân sâm với linh chi, ở Dương Thành đã đổi thành một chút ngân lượng."
Lấy tính cách của Long Thiên Vũ, mấy thứ như nhân sâm linh chi hắn sẽ không cướp, cũng sẽ không đoạt Trâu rừng vương, cùng lắm cũng chỉ thấy tò mò mà thôi.
"Nguyên lai là có bạc trên người nha!"
Long Thiên Vũ nở nụ cười:
"Các người là nông dân thú vị nhất mà bản công tử từng gặp qua, bản công tử lại cho các ngươi một lần cơ hội, thật sự không muốn đi kinh thành sao?"
Kim Dục đám người đồng thời lắc đầu.
Long Thiên Vũ lại cười một tiếng, khép quạt xếp lại, cũng không nhiều lời nữa, giơ tay ra hiệu cho người đem một cái hộp gỗ nhỏ tới:
"Không đi thì không đi thôi, bản công tử cũng không làm khó mấy vị ân nhân, các ngươi đã cứu thất đệ của ta, ân tình khẳng định là muốn báo đáp, chỗ kim nguyên bảo này các ngươi nhận lấy đi!"
Đám người Kim Dục không có lập tức duỗi tay đi tiếp, chỉ là lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Thần sắc Kim phụ kích động, kim, kim nguyên bảo?
Ông sống lâu như vậy rồi, cũng chưa từng thấy kim nguyên bảo bao giờ đâu!
Nhận a!
Cần thiết nhận lấy!
Nếu không phải có Kim mẫu lôi kéo, Kim phụ đều phải nhào qua đi.
Thấy Kim Dục đám người chỉ là trên mặt kích động, cũng không có duỗi tay tiếp nhận hộp gỗ, Long Thiên Vũ mỉm cười thân thiện:
"Các ngươi nếu như không nhận, trong lòng bản công tử sẽ băn khoăn, ăn không ngon ngủ không yên."
Lương Nguyên lập tức tiếp nhận hộp gỗ:
"Vậy chúng ta liền nhận lấy, đa tạ nhị công tử."
Hắn gấp không chờ nổi mở ra hộp gỗ, nhìn thấy kim nguyên bảo bên trong sau hai mắt sáng lên, một bộ dáng như quỷ tham tiền:
"Thật nhiều vàng nha!"
Kim Dục nghe vậy cũng xông tới, phát ra âm thanh ngạc nhiên vui sướng.
Mấy người Kim phụ cũng chạy nhanh lại đây, vui vẻ nhìn hộp gỗ kim nguyên bảo:
"Mấy thỏi vàng này trông cũng thật là đẹp."
Trong lúc đó, Lương Hoành nhìn Kim phụ một cái rồi nói: "Đi theo quý nhân, pháp bảo trong tay tiểu Dục liền không thể tùy tiện dùng, mỹ thực trong đó ông còn chưa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền