ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 51:

Dương Đà sơn rất lớn, có rất nhiều lối vào, dưới chân núi cũng không phải chỉ có một ngôi làng, cho nên có người vào núi cũng không có gì lạ.

"Có người đi qua nơi này, xem ra đã có ai đó vào núi trước rồi, nhưng không phải đi cùng một lối vào với chúng ta."

Lương Nguyên đưa mắt nhìn xung quanh nói.

"Lòng người khó đoán, chúng ta không biết mấy người vào núi phía trước là người như thế nào, để tránh xảy ra tranh chấp, chúng ta không nên đi chung một đường với họ."

Lương Nguyên nói.

Mấy người Kim Dục cũng nghĩ như vậy. Có người ngoài ở sẽ rất phiền phức.

Mọi người cũng không chậm trễ, lập tức đi sang một con đường khác.

Nhưng đi không tới mười lăm phút, bọn họ liền thấy một vũng máu. Nhìn dọc theo vết máu, thế nhưng thấy được một con hổ dữ đang ăn thịt người. Đầu người đó bị cắn nát, não văng ra đầy đất, ruột bị kéo ra thật dài ở trên mặt đất.

Kim Dục sợ hãi đến nỗi xém chút nữa thì nôn ra, nàng vội vàng nâng tay bịt chặt miệng lại.

Lương Nguyên làm động tác im lặng, mọi người vội vàng nín thở, nhẹ tay nhẹ chân đi ngược lại, sợ khiến cho mãnh hổ chú ý.

Nhưng Trâu rừng vương lại vô cùng vui vẻ, vừa nhìn thấy mãnh hổ liền hưng phấn "mu" kêu một tiếng.

Nhóm người Kim Dục: "..." Xong con bê!

"Tráng Tráng, mi tự nhiên kêu lên làm cái gì!"

Kim Dục tức giận gầm nhẹ. Mọi người lập tức xoay người chạy.

Trâu rừng vương lại không thèm quan tâm nàng, nhanh chân chạy tới chỗ mãnh hổ, con hổ nghe tiếng quay đầu lại thấy được nó, không những không tấn công mà cư nhiên còn nhấc chân lên chạy.

"Mu!" Mèo ơi, đứng lại, cùng lão ngưu chơi đi!

"Rống!" Aaa! Lại là cái tên đầu óc ngu si tứ chi phát triển nhà mi, đồ điên! Tại sao lúc nào mi cũng đuổi theo ta.

"Mu!" Bởi vì mi là tên mạnh thứ hai trên núi này, miễn cưỡng cũng có thể được coi là đối thủ của lão ngưu yêm đây.

Mấy người Kim Dục xem đến trợn tròn mắt: "..." Con bò này không nghĩ tới lại là một tên hiếu chiến?

Kim Hổ:

"Cha, đại hổ cư nhiên sợ bò rừng, sau này con muốn đổi tên thành Kim Ngưu."

Kim phụ:

"... Thật khó tưởng được như này!"

"Nhân lúc đại hổ chạy đi, chúng ta nhanh chóng rời khỏi nơi này."

Có xác chết ở chỗ này, mùi máu tươi rất nhanh sẽ dẫn tới những con dã thú khác.

Một khi con người ta đã bị ép tới đường cùng, thì cho dù cái nơi cuối cùng đó có nguy hiểm như thế nào thì họ cũng sẽ liều một lần.

Mọi người tránh né thi thể, đi vào một cánh rừng thưa thớt rồi vội vàng lên đường, thấy được rau dại cũng không dám dừng lại hái. Sắc trời rất nhanh liền tối hẳn, đại hổ với Trâu rừng vương đều không có đuổi theo, cũng không tìm được sơn động để nghỉ ngơi, mười mấy người chỉ đành phải tìm một khối đất bằng để nhóm lửa nấu ăn.

Mới vừa ăn xong thì nghe được tiếng ai đó đang nói chuyện.

"Ta nhìn thấy ánh lửa, thật sự có người ở đây, tốt quá rồi!"

"Có người tới!"

Nghe được âm thanh này, vẻ mặt của mọi người đều trở nên cảnh giác, cất hết đồ ăn nước uống vào, đem lưỡi liềm cùng với mấy công cụ khác cầm trong tay.

Âm thanh nói chuyện càng lúc càng tới gần, rất nhanh liền có hai nam nhân chui ra từ trong bụi cây gần đó. Hai người này có thân hình cao lớn cường tráng, một người để râu cá trê, một người để râu quai nón, trên lưng đều mang cung tên, trong tay thì cầm rìu.

Vừa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip