ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 52:

Đoạn đường chạy nạn khiến ai nấy đều mệt mỏi và đói lả. Vừa ngồi xuống nghỉ ngơi, hai người Trần Lập đã cảm thấy bụng đói cồn cào, mỗi người liền móc từ trong lòng ngực ra nửa cái bánh bắp rau dại, chuẩn bị ăn.

Đúng lúc đó, Trần Sơn quay đầu lại hỏi nhóm Lương Nguyên:

"Mọi người đã ăn chưa, chúng ta có thể chia cho mấy người một chút..."

Lương Nguyên đáp:

"Chúng ta đã ăn một chút rau với quả dại rồi, không đói bụng, hai người không cần để ý."

"Vậy chúng ta đây liền không khách sáo nữa!"

Trần Lập đáp lời, cả hai liền há miệng ăn từng miếng lớn, không lâu sau thì đã ăn xong nửa cái bánh.

Ăn xong, bọn họ sờ sờ bụng, mỉm cười nói với mấy người Lương Nguyên:

"Từ lúc gặp thiên tai cho tới nay, chúng ta liền chưa từng được ăn no, nếu không phải là vào trong Dương Đà sơn này thì đã sớm chết đói."

Kim phụ thở dài:

"Đúng vậy! Thiên tai hại người nha! Chúng ta đã lên đường chạy nạn hơn nửa tháng rồi, cũng chỉ có thể gặm vỏ ăn rễ cây, đói đến mức không còn cách nào khác đành phải liều chết đi vào trong núi, hai người nhìn xem nữ nhi của ta này, đều đói thành da bọc xương."

Ông vừa nói vừa đưa tay chỉ chỉ Kim Dục, ngụ ý chính là: không chỉ có mấy người mới ăn không đủ no, mà chúng ta cũng rất đói.

Kim - da bọc xương - Dục: "..." Sao cứ phải lấy nàng ra làm ví dụ, nàng cũng đã có thêm một tí thịt rồi có được hay không?

Hai người Trần Lập nghe vậy liền đưa mắt nhìn Kim Dục một cái, lập tức bị gương mặt hốc hác hóp vào cùng với dáng người gầy còm như cây tre của nàng làm cho sợ hãi.

Đây là nữ nhân xấu xí nhất mà họ từng gặp qua!

Kim Dục bị ánh mắt của bọn họ đâm tổn thương, lập tức đứng dậy kéo Kim Kiều với Lương Nguyệt lên:

"Cha, nương, tụi con mệt mỏi nên đi ngủ trước đây."

Nàng không muốn dính líu quá nhiều vào cuộc trò chuyện của cánh nam nhân, dù sao thì mấy nam nhân trong đội ngũ của nàng đều rất nhạy bén.

Nói rồi, nàng dẫn theo hai cô bé đi qua lấy hai tấm tấm đệm mỏng rách nát, trải xuống trên mặt cỏ phía sau Kim mẫu, nằm trên đó ngủ.

Thân hình cao lớn của Kim mẫu che khuất ba người bọn họ, chặn tầm mắt của hai người Trần Lập.

Thực tế, hai người Trần Lập đối với mấy cái tiểu cô nương như Kim Dục vốn không có hứng thú, họ vẫn luôn tìm đề tài nói chuyện với mấy nam nhân trưởng thành như Lương Nguyên.

Thái độ của bọn họ tuy rằng thân thiện, nhưng càng nói càng làm người ta cảm thấy phiền, bọn họ thắc mắc quá nhiều chuyện.

Kim Dục dù nói là đi ngủ, nhưng nàng cũng không có ngủ, nàng vẫn luôn nằm trên mặt đất nghe cánh nam nhân nói chuyện phiếm.

Càng nghe nàng càng nhíu mày.

Nàng cứ cảm thấy hai người Trần Lập có vấn đề.

Theo lời kể của hai người, họ đều là thợ săn. Thời điểm bắt đầu vào trong núi với thôn dân, bọn họ tổng cộng có 21 người, ngoại trừ hai người ra thì trong đội ngũ vẫn còn ba người thợ săn khác.

Bọn họ vào núi sáu ngày, ngày đầu tiên thì gặp được nhện độc, một nữ nhân với một đứa nhỏ bị cắn trúng độc chết.

Ngày hôm sau gặp rắn độc, có một ông lão bị cắn chết.

Ngày thứ ba có hai người bị gấu mù giết chết.

Ngày thứ tư...

Cứ như vậy, mỗi một ngày đều có người chết, mới sáu ngày đã chết mười một người, còn thừa lại mười người. Sáng nay họ gặp phải đại hổ, trong

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip