Chương 54:
Kim phụ gấp đến độ ho khan:
"Khụ khụ, khụ, hai người chạy chậm lại một chút, giúp chúng ta với, khụ, bệnh cũ của ta lại tái phát rồi, ta thật sự không muốn chết a, khụ khụ!"
Lương Nguyệt với Kim Kiều cũng khóc tới nỗi nước mắt nước mũi dính đầy mặt:
"Thúc thúc cứu mạng với! Bọn con sợ quá huhu!"
Kim Dục lảo đảo chạy tới: "Cứu... mạng!"
Nàng nói xong liền trợn trắng mắt, hôn mê bất tỉnh.
"Tiểu Dục!" Kim mẫu la lên một tiếng, nâng nàng đặt lên lưng, cõng nàng chậm rì rì chạy.
Lương Nguyên thở hổn hển nói với bọn họ:
"Thật ngại quá, trong đội ngũ của bọn ta còn có con nít với người bệnh, mọi người lại còn mệt mỏi nên không chạy nhanh được."
"Mấy người đang làm trò hề gì vậy, đại hổ đều sắp chạy tới mà mấy người còn không chịu chạy nhanh lên, là muốn làm đồ ăn cho nó hả?"
Hai người Trần Lập nhìn xem bọn họ thầm nghĩ.
"Chạy nhanh lên! Ai nha! mấy người sắp làm ta tức chết rồi!"
Vốn dĩ, hai người Trần Lập định lợi dụng mấy người này dẫn dụ đại hổ cùng nhau đi vào trong sơn động mà bọn họ đã thiết kế sẵn bẫy rập. Sau đó nhốt bọn họ với đại hổ ở trong sơn động để tự tổn hại lẫn nhau, còn huynh đệ hai người thì nhàn nhã ở một bên làm ngư ông đắc lợi, tiền tài với đại hổ đều có thể bắt được vào trong tay.
Nhưng dựa vào tốc độ hiện tại của mấy người này, sợ là còn chưa kịp chạy tới chỗ bẫy rập thì đã bị đại hổ ăn thịt.
Huynh đệ hai người do dự một hồi liền quyết định cắn răng quay lại, tính toán giúp đỡ đám người Kim Dục một tay.
Trần Lập đang muốn đi giúp Lương Nguyên đỡ Lương Hoành, thì Lương Hoành lại đột nhiên ngã lăn ra đất:
"Ta nhảy... không nổi!"
Ông chỉ có một chân nên nhảy rất mệt nhọc!
Lương Nguyên cũng thở hổn hển:
"Ta cũng sắp chịu không được nữa."
Trần Lập nghe vậy chửi thầm một câu đồ vô dụng. Ngay lúc hắn ta đang chuẩn bị làm gì đó, thì đại hổ liền từ trong lùm cây chạy ra, khiến cho mọi người đều sợ tới mức mặt mày tái mét. Ngay sau đó, đằng xa bỗng nhiên truyền đến một tiếng trâu kêu "Mu", Trâu rừng vương giống như một con trâu điên hung hăng đuổi theo phía sau con hổ.
Vừa thấy được Trâu rừng vương, hai người Trần Lập liền bị dọa cho hoảng hốt.
"Tại sao lại có một con trâu rừng to như vậy?"
Trần Lập kinh hãi nói.
Trần Sơn tiếp lời:
"Các lão nhân từng nói trong núi có một con Trâu rừng vương mạnh tới nỗi đại hổ cũng không dám chọc, hóa ra đấy là sự thật."
"Nhưng nó không phải sống ở nơi sâu nhất trong ngọn núi sao? Tại sao lại xuất hiện ở đây?"
Trần Lập hoang mang hỏi.
"Ai biết được, A! Nó tới kìa! chạy nhanh lên, chậm nhất định sẽ chết."
Lúc này huynh đệ hai người không quản được nhiều như vậy, nhấc chân liền chạy nhanh đi không hề quan tâm tới đám người Kim Dục nữa. Cho nên bọn họ cũng không nhìn thấy được khi Trâu rừng vương vừa thấy Kim Dục, mắt trâu liền sáng bừng lên.
"Rống!" Đại hổ giống như không nhìn thấy được đám người Kim Dục mà chỉ lo vội vàng chạy trốn, nhanh như một cơn gió 'vụt' một tiếng liền trực tiếp lướt qua người bọn họ, trong nháy mắt liền chạy vào trong sơn động cách chỗ này không xa, còn núp vào chỗ sâu nhất trong sơn động.
Hai người Trần Lập đang chạy ở phía trước mọi người: "..." Bọn họ ngơ ngác nhìn nhau.
Đại hổ dễ dàng chạy vào trong động bọn họ thiết kế như vậy? Thế thì làm sao bọn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền