Chương 53:
Mặt trời vừa mới nhú lên, mấy người Kim Dục liền thức dậy. Sau khi tỉnh lại, mọi người cảm thấy đói bụng, theo bản năng định lấy đồ ăn ra ăn, nhưng vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt của hai huynh đệ Trần Lập.
Sau đó, mọi người vội vàng dẹp bỏ ý định ăn mì sợi, đem sọt mì sợi đặt qua một bên, lấy rau dại quả dại ra ăn.
Huynh đệ Trần Lập: "..."
Mấy người này thật quá gian xảo, vì không muốn cho bọn họ ăn, lại có thể nhẫn tâm tự làm bản thân chịu ấm ức như vậy.
A! Keo kiệt!
Tùy tiện ăn xong bữa sáng, mọi người vội vàng thu dọn đồ đạc, dập tắt lửa, chuẩn bị tiếp tục lên đường. Bất ngờ thay, hai huynh đệ Trần Lập lại muốn đi cùng với bọn họ. Lý do được đưa ra là trùng hợp hai người cũng muốn đi về phía nam. Nghe vậy, mấy người Kim phụ muốn từ chối, nhưng Lương Nguyên lại đột nhiên lên tiếng:
"Vậy thì đi chung! Huynh đệ hai người mạnh mẽ cường tráng, lại là thợ săn giàu kinh nghiệm, có hai người ở bên cạnh, bọn ta cũng yên tâm."
Thực tế, Lương Nguyên nghĩ rằng cho dù không cho bọn họ đi theo thì họ cũng sẽ lén đi theo, không bằng cứ để cho họ đi cùng, đặt hai người trong tầm mắt quan sát sẽ yên tâm hơn.
Huynh đệ Trần Lập cũng đánh giá rất cao sự thức thời của Lương Nguyên.
Đoàn người không trì hoãn lâu liền bắt đầu lên đường. Trên đường đi, có thêm hai người ngoài thật sự rất bất tiện, muốn ăn không thể ăn, muốn mua cũng không thể mua. Hơn nữa, hai người này cứ luôn kiếm chuyện để nói với mọi người, một chút cũng không giống thợ săn, mà ngược lại rất giống bà tám.
"Ca, lúc bọn mình tới rõ ràng có ngửi được mùi thịt, bọn họ có đồ ăn ngon như vậy mà lại không chịu chia sẻ với chúng ta, còn nói cái gì mà rau dại quả dại, bọn họ là đang đề phòng huynh đệ bọn mình."
Trần Sơn nhỏ giọng nói vào tai Trần Lập.
Trần Lập quét mắt nhìn Lương Nguyên, Đinh Đạt, Đinh Phong ba nam nhân khỏe mạnh nhất ở đây:
"Không sao, cứ từ từ tới."
Trần Lập thầm nghĩ, đám người phía trước bọn họ còn có cách để giết chết, huống chi là mười mấy người như này.
Vừa yếu nhược vừa tàn phế lại còn có hài tử.
Còn không mạnh bằng những người đã bên họ trước đó.
Cũng không biết làm sao có thể tới đây được?
"Đêm nay không nên ra tay, cần phải nghỉ ngơi thật tốt để giữ thể lực, ngày mai dụ bọn họ đi vào trong sơn động của con hổ kia."
Huynh đệ hai người nghĩ rằng bọn họ nói chuyện rất nhỏ, không thể bị ai nghe được, nhưng lại không phát hiện ra lỗ tai Lương Nguyên đang khẽ nhúc nhích.
Đi được ba canh giờ, mọi người liền gặp hai cái xác chết.
Hai cái xác đã bị dã thú cắn xé thành mấy khối nhỏ, bên cạnh còn có hai thanh cung tên.
"Là cung tên của Trương Hà với Trần Đại Lâm, không nghĩ tới bọn họ lại..."
Nhận ra danh tính hai cái thi thể, vẻ mặt huynh đệ hai người vô cùng đau khổ, lập tức ngã quỵ xuống đất.
Giọng nói của Trần Lập run rẩy:
"Nếu hai người bọn họ đã chết, vậy những người còn lại chẳng phải là lành ít dữ nhiều?"
Bộ dạng chết của hai cổ thi thể vô cùng đáng sợ, mấy đứa nhỏ như Kim Kiều cũng không dám đi xem, lần lượt vùi đầu vào lòng ngực gia trưởng của mình, Kim Dục cũng bị Kim mẫu che lại hai mắt.
Trong khoảnh khắc sắp bị che lại, Kim Dục nghe được một tiếng trâu kêu quen thuộc.
"Mu!" Âm thanh từ xa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền