Chương 70:
Lương Nguyên với Kim Dục bước nhanh đi tới cạnh hồ. Mới vừa tới gần, họ liền thấy một con cá sấu trưởng thành trợn to mắt, lạnh lẽo âm hiểm nhìn bọn họ, nhưng không có ý định tấn công. Kim Dục nuốt nước miếng, ở dưới sự bảo vệ của Lương Nguyên tránh đi con cá sấu, rồi cầm lấy túi nước đổ xuống hồ. Nước linh tuyền vừa vào hồ liền hòa tan vào trong nước, nhưng tác dụng rất ít vì nó bị pha loãng quá nhiều.
Kim Dục thấy vậy liền cắn răng, quay lưng về phía mấy người Kim phụ, trực tiếp từ trong không gian lấy ra một thùng nước linh tuyền đổ vào trong hồ. Mùi hương ngọt thanh lập tức theo không khí phiêu tán, đám động vật xung quanh đều trở nên điên cuồng, sôi nổi chạy về phía bên này.
"Réee!" Năm con voi cảm giác được mùi hương mỹ vị ngọt ngào, liền xoay người đi về phía hồ nước, cùng các con động vật khác bước vào hồ uống nước thỏa thích.
Lương Nguyên vội vàng chặn ngang bế Kim Dục lên, phi thân rời đi chạy về phía đội ngũ. Thấy bọn họ trở lại, đám người Kim phụ vội vàng đem Kim Dục bảo vệ vào bên trong.
Lương Nguyên nghe Kim mẫu nói liền gật đầu đồng ý, sau đó mang theo Kim Dục rời đi. Trâu rừng vương với Tuyết Đoàn thấy vậy cũng muốn đuổi kịp Kim Dục, nhưng bị Kim Dục trừng mắt nhìn một cái:
"Bọn mi đừng đi theo, làm ơn ở lại bảo vệ tốt cho người thân của ta!"
Trong nháy mắt Trâu rừng vương với Tuyết Đoàn lập tức dừng lại bước chân. Một trâu một hồ này dưới sự tẩm bổ của linh tuyền, đã có thể cùng Kim Dục câu thông không có chướng ngại. Những người khác nói thì chúng nó sẽ chọn lọc xong bỏ qua, nhưng tới Kim Dục nói chúng nó lại đều sẽ nghe. Vì thế, hai thú do dự một chút sau liền đều ở lại bên cạnh đám người Kim phụ, cảnh giác nhìn chằm chằm mấy con voi.
Trâu rừng vương với Tuyết Đoàn thấy vậy, cũng muốn đi theo mấy con động vật đó cùng nhau uống nước, nhưng vừa nghĩ đến Kim Dục chúng liền bình tĩnh lại. Có điềm nhân ở đây còn muốn cái loại hồ nước đó làm gì! Điềm nhân là tốt nhất.
"Tranh thủ hiện tại chúng ta chạy nhanh thôi."
Nhân lúc các con vật đều tiến vào hồ nước, đám người Kim Dục nhanh chóng rời đi. Bọn họ vẫn luôn cắm đầu chạy không quay đầu lại, cũng không biết đã chạy bao lâu. Cho đến khi không nhìn thấy được hồ nước kia nữa, phía sau trừ bỏ Tráng Tráng với Tuyết Đoàn cũng không có dã thú nào khác đuổi theo, mọi người lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, dừng lại nghỉ tạm trong chốc lát, uống một chút nước bổ sung thể lực sau, lại tiếp tục chạy.
Rất nhanh bọn họ liền đi tới một rừng cây. Vừa chém bụi gai vừa đi một canh giờ sau trời liền tối, không có sơn động hoặc mặt cỏ nên mọi người chỉ có thể tạm thời ở trong rừng cây qua đêm. Rải đuổi trùng dược, nhóm lửa nấu ăn, lúc ngủ thì thay phiên nhau gác đêm, mỗi lần hai người.
Một đêm bình yên qua đi.
Sáng sớm hôm sau, tùy tiện ăn một chút màn thầu với uống sữa bò xong, mọi người lại tiếp tục lên đường. Đi chưa được hai ngày thì trời bắt đầu mưa to, mọi người liền tìm một cái sơn động trốn mưa. Trận mưa lớn kéo dài cả tiếng đồng hồ mới tạnh, sau cơn mưa thời tiết trở nên lạnh hơn rất nhiều, bầu trời không có một chút ánh nắng, xung quanh một mảnh ẩm ướt, âm u đến mức khiến người ta rùng mình.
Ở trong sơn động nghỉ ngơi cả đêm, chờ mặt đường khô ráo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền