Chương 71:
Trời mưa thật sự không thích hợp mang giày vải. Giày rơm dù không thoải mái thì cũng là giày, mang quen rồi cũng ổn.
Mặc kệ đám người Kim mẫu khuyên như thế nào, Kim Dục vẫn luôn kiên trì mang giày rơm tự mình đi đường giống như mọi người. Mấy người Kim mẫu thấy nàng như vậy cũng chỉ đành phải đáp ứng, nhưng lúc lên đường vẫn là cẩn thận để nàng đi ở phía trong để bảo vệ, khi có tình huống xảy ra cũng dễ vươn tay đỡ lấy nàng hơn.
Kim mẫu đau lòng đại nữ nhi:
"Nếu không thì con cứ mang giày vải đi rồi để nương cõng con."
Kim Kiều cũng nói:
"Muội cũng cõng đại tỷ."
Lương Nguyệt: "Cõng tỷ!"
Kim Dục không đồng ý:
"Không được, con lớn như vậy rồi sao có thể để nương cõng mãi được, trước kia bởi vì yếu nhược nên mới phải để nương vất vả, hiện tại cũng không thể lại để cho nương cõng. Kiều Kiều với Tiểu Nguyệt cũng không được, hai đứa còn không có cao bằng ta đâu, mà dù cho có cao bằng thì cũng không thể để hai đứa cõng. Mọi người đừng lo lắng như vậy, con thật sự đã không yếu, lên đường lâu như vậy con cũng không lại bị bệnh, chứng tỏ rằng con đã rất khỏe mạnh nên có thể xuyên giày rơm, mà cho dù có đi chân không thì con cũng có thể tự mình đi được."
Kim Dục: "..."
Tuy nói Kim Dục xác thật không bị bệnh, còn luôn nói bản thân rất khỏe mạnh, nhưng mấy người Kim phụ nhìn thân hình yếu ớt giống như chỉ cần một cơn gió là có thể đẩy ngã của nàng, vẫn là cảm thấy siêu yếu nhược.
Sợ nàng giống như cành liễu, gió thổi qua liền lắc lư lắc lư, lắc tới gãy luôn cái eo thì sao đây?
Trong năm ngày tiếp theo, trời lại đổ mưa ba lần, mưa càng lúc càng nhiều thời tiết cũng càng ngày càng lạnh, nhưng may mắn là qua hai ngày nữa, sau khi tất cả giày rơm đều bị đi hỏng rồi, cuối cùng mọi người cũng đến được chân núi, trước mắt thấy được một con đường nhỏ hẹp quanh co. Theo đường nhỏ đi khoảng ba mươi phút, trước mặt mọi người liền xuất hiện một cái thôn trang nhỏ.
"Chúng ta ra tới rồi? Thật tốt quá!"
Kim phụ ngồi liệt dưới mặt đất, mệt đến mức hai chân nhũn ra. Ông lau lau mồ hôi trên mặt trực tiếp khóc ra tới:
"Cuối cùng cũng bình an ra ngoài, ô ô ô... bốn mươi mốt ngày, chúng ta đã ở trong núi bốn mươi mốt ngày, trời ơi!"
Đinh Đạt vô cùng cảm thán:
"Ở trong núi nhiều ngày như vậy, chúng ta cư nhiên còn có thể sống sót, thật là kỳ tích nha!"
Lương Nguyên nhìn Kim Dục một cái nói:
"Đây đều là do Phật Tổ phù hộ."
Mọi người nghe vậy cũng đều hiểu ý của hắn, sôi nổi gật đầu phụ họa:
"Đúng vậy, đều do Phật Tổ phù hộ."
Hoàn toàn không nhắc tới công lao của Kim Dục, ở trong lòng nhớ kỹ là được, dù sao Phật Tổ chính là tấm mộc.
Thấy mọi người là đang biến tướng bảo hộ chính mình, Kim Dục cảm thấy thực ấm lòng. Nàng liếc nhìn cách đó không xa sơn thôn nhỏ, đã là hoàng hôn nên nơi đó khói bếp bốc lên nghi ngút, mọi nhà đều đang làm cơm chiều, liền nói:
"Không thể nói cho ai khác biết được chúng ta từ trong Dương Đà sơn đi ra, mà dù nói ra thì cũng không có ai tin, bộ dạng của chúng ta hiện tại quá chật vật, trước nên tìm một nơi kín để chúng ta có thể thay quần áo đổi giày, sửa sang lại diện mạo rồi mới đi tới thôn trang phía trước."
Không cầu người trong thôn có thể tiếp nhận còn cho bọn họ ăn uống,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền