Chương 75:
Nhà tranh cách âm không tốt, bên ngoài truyền đến âm thanh rốt ruột lo lắng của mấy người Kim phụ.
"Tiểu Dục tại sao lại khóc?"
Tiếng động lớn đánh thức bọn họ, hiện giờ tất cả đều chạy tới, trong tay Lương Nguyên còn giơ cây đuốc.
Ở bên ngoài không tiện nên đám người Kim Dục ngủ đều không có cởi quần áo, lúc này cũng không sợ bị mấy người Lương Nguyên nhìn thấy cái gì.
Mấy người Kim mẫu đều bị đánh thức bởi tiếng khóc, lo lắng vây quanh nàng.
"Tiểu Dục, con làm sao vậy? Mau tỉnh lại!"
"Tiểu Dục là đang gặp ác mộng!"
Bất luận mọi người kêu như thế nào, Kim Dục trước sau nhắm chặt hai mắt, trong miệng không ngừng hô to.
"Cha, người mau tới cứu nương!"
"Kiều Kiều, muội đừng rời khỏi tỷ!"
"Hổ Tử..."
"Lương Nguyên, ngươi không thể chết được!"
Những lời này làm cho mấy người Kim mẫu sợ muốn chết.
"Tiểu Dục nằm mơ thấy chúng ta đều chết hết sao?"
"Thảo nào lại bị sợ hãi như vậy, khắp người toàn là mồ hôi."
"A! Đừng giết ta!"
Kim Dục lại bỗng nhiên la lên một tiếng, đột nhiên ngồi dậy, may mắn là Kim mẫu tránh ra nhanh, bằng không đã phải bị Kim Dục đụng vào đầu.
"Nương!" Kim Dục mở bừng mắt, vừa nhìn thấy Kim mẫu lập tức bật khóc, khóc đến mức thở hổn hển:
"Nương còn sống, nương không có chết, ô ô..."
Kim mẫu đau lòng an ủi vuốt lưng nàng:
"Không khóc, không khóc, nương còn khỏe, con chỉ là gặp ác mộng, trong mộng đều là giả thôi."
Nhưng Kim Dục vẫn khóc lóc lắc đầu:
"Không phải giả đều là sự thật, chuyện xảy ra trong mộng là Phật Tổ nhắc nhở con."
"Cái gì?" Mấy người Kim mẫu giật mình.
Vừa thấy Kim phụ, Kim Dục lại khóc, giọng nói nghẹn ngào lộ ra sợ hãi:
"Cha, Phật Tổ vừa rồi báo mộng cho con, nói chúng ta không được ở lại Dương Thành, người Mạn rất nhanh sẽ đánh lại đây, còn có rất nhiều quốc gia sẽ tới tấn công Xích Vân quốc của chúng ta, sau đó cả nước đều sẽ đại loạn còn chết rất rất nhiều người. Con vốn không tin, nhưng nào biết cảnh trong mơ vừa thay đổi, con thấy được người Mạn thật sự đánh tới, tất cả mọi người đã chết, ô ô... Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi, không thể ở lại Dương Thành nữa. Phật Tổ còn nói Bách Thú sơn mới là địa phương mà chúng ta nên đi, Nhật Nguyệt bộ lạc là thế ngoại đào nguyên chân chính, có thể cứu chúng ta thoát khỏi đau khổ của chiến tranh."
"Cái này..." Kim phụ không nói nên lời.
Lương Nguyên nhíu nhíu mày, nói với Lương Hoành:
"Cha, nạn hạn hán xảy ra lâu như vậy rồi, triều đình cũng không có bất kỳ hành động cứu tế nào. Có thể thấy rằng chắc chắn phải có chuyện gì đó đã xảy ra mà chúng ta không biết, đến nạn hạn hán mà còn không tới cứu trị, thì còn mong triều đình lại có thể phái binh đi đánh giặc được sao, nếu không có người tới đánh lui địch, người Mạn nói không chừng thật sự sẽ đánh lại đây."
Lương Hoành nghe vậy đôi tay có chút run rẩy.
Con của ông từ nhỏ thông minh, lúc chín tuổi từng được phu tử nhìn trúng, phá lệ nhận vào thư viện miễn phí đọc sách, nếu không phải sau đó trong nhà xảy ra chuyện, con ông vì dưỡng gia phải từ bỏ đọc sách, thì nó đã sớm thi đậu công danh.
Ý tưởng của người thông minh lợi hại hơn nhiều so với những người thường như bọn họ, con ông có kiến thức hơn ông nhiều, vì vậy lời con ông nói không thể không tin.
Người Mạn nếu thật sự đánh tới thì chuyện gì sẽ xảy ra đây, nghe nói những người đó đều là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền