Chương 76:
Hôm sau giờ Mẹo, trời vừa sáng.
Lương Hoành rửa mặt xong muốn đi nhà xí. Cùng lúc ấy, Lương Nguyên đang nhặt củi nhìn thấy, liền đem củi bỏ vào trong bếp rồi đi theo ông vào nhà xí.
Lương Hoành đi nhà xí xong ra tới, nâng mắt lên liền nhìn thấy Lương Nguyên đứng ở bên ngoài. Vừa định nói gì đó, Lương Nguyên đã nhanh chóng lên tiếng trước:
"Cha, con có chuyện muốn nói với cha."
Hắn đi tới đỡ Lương Hoành đi đến dưới một gốc cây. Lương Hoành chống gậy nhìn hắn và hỏi:
"Có chuyện gì thì con cứ nói thẳng là được, sao lại cứ lén lút như sợ người khác nghe được vậy."
Lương Nguyên nói:
"Cha, có chuyện con vẫn luôn không dám nói cho ngài biết, chuyện này rất vô lý nhưng tất cả lại đều là sự thật..."
Hắn đem chuyện mình trọng sinh nói cho Lương Hoành biết, nhưng không có nói kỹ càng những chuyện đã xảy ra với mình ở đời trước. Bởi vì sau này trên đường chạy nạn có thể sẽ gặp phải rất nhiều phiền phức, khi xử lý những chuyện này hắn chắc chắn sẽ thể hiện ra rất nhiều điều mình đã học được ở đời trước, cha thấy được khẳng định sẽ nghi ngờ, đáy lòng sẽ suy nghĩ miên man. Trọng sinh chuyện này hắn không định lừa gạt cha ruột của mình cả đời, hắn cần phải cho cha có chút nắm chắc. Hắn không muốn lừa gạt cha, cũng không muốn nói dối cả đời, cho nên mới có thể chọn cùng cha thẳng thắn.
Nghe xong những điều Lương Nguyên nói, Lương Hoành ngơ ngác hơn nửa ngày mới hồi tỉnh lại, cầm gậy đánh Lương Nguyên mấy cái:
"Tại sao con lại không nói sớm, cái đứa nhỏ ngốc này... mau lại đây, để cha ôm một cái."
Lương Nguyên ngoan ngoãn tiến lên hai bước, chờ cha ôm vào lòng. Lương Hoành vừa ôm vừa vỗ đánh lưng hắn, đánh đánh, liền đổi thành xoa đầu Lương Nguyên, ông nghẹn ngào nói:
"Lúc đó con khẳng định đã chịu rất nhiều khổ đúng không? Chuyện này không được lại nói cho bất kỳ ai khác biết nữa, chỉ con biết cha biết, trời biết đất biết là được rồi."
Lương Nguyên khàn giọng đáp lời: "Vâng." Hắn liền biết, cha khẳng định sẽ không nghĩ hắn là yêu quái.
Cùng lúc ấy, Kim Dục giúp Kim mẫu với Kim Lan hai người chưng tốt bánh bao nhỏ xong, từ nhà bếp đi ra định gọi mọi người ăn cơm sáng. Nàng vừa nâng mắt lên liền nhìn thấy Lương Nguyên với Lương Hoành đang ở dưới tàng cây cách đó không xa. Cha con hai người ôm nhau, cũng không biết đang làm gì. Nàng cũng không có xem nhiều, vội vàng thu hồi ánh mắt đi kêu những người khác tới ăn sáng. Sau khi về lại, Lương Nguyên hai người cũng đã đi về phía bên này.
Nàng vội vàng gọi:
"Lương Nguyên, Lương bá bá, ăn cơm sáng."
"Được, chúng ta đang tới đây."
Lương Hoành lên tiếng đáp lại, sau đó vỗ vỗ bả vai Lương Nguyên:
"Khi đó con sống được tới bao nhiêu tuổi, đã cưới thê tử hay chưa?"
Lương Nguyên nói:
"38 tuổi, chưa cưới."
Lương Hoành đau đớn nhắm mắt lại, sau đó lại mở ra nói:
"Hôn ước của con với Tiểu Dục vẫn còn, nếu con có ý nhất định phải nắm bắt, đừng chờ tới lúc mất đi mới hối hận."
Con ông đời trước cư nhiên không cưới thê mà sống một mình cô độc cả đời, thật thê lương làm sao!...
Sau khi ăn cơm sáng xong, đám người Kim Dục trước tiên đi đến nói với Vương thôn trưởng một tiếng, trả lại nhà tranh rồi hỏi đường tới Dương Thành, sau đó mới rời khỏi thôn Tiểu Điền.
Rời khỏi thôn không đến mười lăm phút, bọn họ đã ra tới đường cái, đi dọc theo đường cái một giờ rưỡi nữa liền tới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền