ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 801:

Viên Thương đỏ mắt, hai người kia là thuộc hạ của hắn ta trên danh nghĩa, nhưng thực tế là huynh đệ huấn luyện cùng một trại bước ra chung với hắn ta.

"Đi mau!" Hai huynh đệ phun máu tươi, hô to với hắn ta.

Nhưng Viên Thương không chạy, bị nhiều người vây công như vậy, muốn chạy cũng chạy không được.

Hắn ta liều lĩnh xông tới, thay hai huynh đệ chặn sát chiêu của quân địch, trên người lại bị thương. Hắn ta vẫn đang ương ngạnh chống cự.

Cùng lúc đó, hai thuộc hạ đi theo hắn ta đều trọng thương ngã xuống đất.

Sau lưng Viên Thương lập tức ào ra mười cung tiễn thủ, nhắm ngay hắn ta.

Đỗ Quân hạ lệnh: "Phóng!"

Viên Thương hoảng sợ vội vàng leo xuống cây bằng tốc độ nhanh nhất. Ngay khi mũi tên đến trước mặt đã kịp thời rơi xuống đất, lăn vài vòng, tránh khỏi phạm vi bị bắn tên.

Nhưng chúng không chờ Viên Thương đứng vững, sau lưng đã có người đánh tới, Viên Thương nghiêng người tránh đi, cánh tay bị chém, máu tươi văng khắp nơi.

Viên Thương cố nhịn đau, phi thân đào tẩu, còn chưa đi được mấy bước đã bị ngăn cản đường đi.

Viên Thương đã sớm cạn sức kiệt lực, đã không có sức tránh né, hắn ta quỳ một chân xuống đất, dùng kiếm đỡ cơ thể.

Đỗ Quân nổi lên sát tâm, lại cầm cung tiễn lên.

Bên cạnh có một người nhắc nhở:

"Đỗ đại nhân, quốc sư đại nhân mệnh lệnh để lại người sống!"

Đỗ Quân sững sờ, nhưng vẫn quyết tâm hạ sát, gã ta bắn mũi tên trong tay ra. Mũi tên nhằm ngay tim Viên Thương mà lao tới.

Vù! Mũi tên đã tới gần.

"Keng!" Mũi tên đã bị đánh bay, đứt thành hai đoạn, bắn trúng hai tên lính ở ngay bên cạnh.

Một bóng người xuất hiện, chắn trước mặt ba người Viên Thương.

Thấy rõ đại đao người này cầm, ba người Viên Thương khiếp sợ trừng lớn mắt.

Chủ mẫu!

Kim Dục bình tĩnh quét nhìn binh sĩ bốn phía:

"Lấy nhiều khi ít, các ngươi quả thật không biết nhục!"

Đỗ Quân quát chói tai:

"Người mới đến là người nào?"

Kim Dục nâng đại đao lên, chỉ vào gã ta:

"Ta là gia gia ngươi! Tôn tử, hôm nay gia gia dạy ngươi làm người, để ngươi biết, đánh nhau phải xem trọng công bằng, lấy nhiều khi ít, thế thì phải chịu trời phạt!"

Trong nháy mắt lời nói của nàng vừa dứt, trong núi rừng, vang lên từng đợt tiếng thú gào.

"Gừ!"

"À hú!"

"Hú hú!"

"Bò... ò... !"

Các tiếng kêu động trời, tất cả mọi người ở đây sợ đứng chết trân.

Còn chưa chờ bọn người Đỗ Quân lấy lại tinh thần thì đã có một đám dã thú từ trong bóng tối nhào ra.

"A! Có sói!"

"Con cọp, rất nhiều cọp!"

"Đây là cái gì? Trâu lớn như thế ở đâu ra thế này!"

"A! Cá sấu thật là lớn!"

"Cứu mạng, con ngựa này biết cắn người!"

"Đây là chim ưng, không, không, là ưng vương!"

"Cứu mạng với!"

...

Cùng lúc đó, trong một hang động hiểm trở, vang ra tiếng nói cảnh giác.

"Tiếng gì thế?"

Có người nhô đầu ra khỏi cửa hang, nhìn về một hướng:

"Là từ bên kia truyền đến, rất nhiều tiếng thú gào, đa dạng đủ kiểu trộn lẫn, không biết là tiếng con dã thú gì."

Trong hang động có người thấp giọng nói:

"Những tiếng kêu gào này mang đến cho ta cảm giác rất quen thuộc."

"Đừng lên tiếng, có người đến, chú ý cảnh giác!"

Người thò đầu ra thấp giọng nói, vội lui trở về trong hang động.

Trong hang động có tổng cộng mười bảy người, một người trong đó là một thiếu niên rất trẻ, cậu ấy yếu ớt nằm trên đống cỏ, sắc mặt tái nhợt dường như trong suốt, giống như là đã chết.

Nếu Kim Dục ở chỗ này, nhất định

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip