ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 802:

Chiến đấu bên Kim Dục rất nhanh đã lắng lại, Đỗ Quân chết trong những cú cắn xé của Lông Dài, mà ba người Viên Thương cũng chìm vào hôn mê ngay khi tiếng rống của dã thú xuất hiện.

Kim Dục cất dã thú vào không gian, chỉ để Lông Dài ở bên ngoài, sau đó mới gọi Viên Thương tỉnh lại.

Bọn người Viên Thương tỉnh lại, lập tức nhìn dáo dác tìm những dã thú mới kêu theo bản năng:

"Chủ mẫu, mấy con thần ngưu đâu?"

"Cái gì mà thần ngưu, ngươi nhìn lầm rồi, đám dã thú kia đều là dã thú trong núi, đến lúc ta tìm đến cứu nguy thì bọn chúng cũng đã đi."

Kim Dục thong dong bình tĩnh nói:

"Đừng nói những chuyện này nữa, những người khác đang ở đâu? Lập tức dẫn ta tới."

Kim Dục đi đến hang động trong sự dẫn dắt của ba người Viên Thương, nhưng bên trong sớm đã vắng người.

Trong lúc đó, tại hang động ẩn nấp khác, người trong động do dự hồi lâu, cuối cùng có một người mở miệng, đối đáp ám hiệu với người bên ngoài:

"Trong một giây mười hai kiếm, kiếm kiếm ra bạo kích!"

Nghe được câu phản hồi này, người bên ngoài mừng rỡ, lập tức đáp ngay:

"Nhanh như điện chớp!"

Một cao thủ Thiên Cơ Lâu tiếp lời:

"Đại vận động cơ!"

"Rốt cuộc đã tìm được rồi, huynh đệ, ta là Mạnh Phi Báo, chủ soái quân Mạnh Gia, phụng chủ tử chi mệnh, đến đây nghĩ cách cứu viện lâu chủ Viên Thương!"

"Là người một nhà!"

Mười sáu người Thiên Cơ Lâu mừng rỡ, để lại hai người trông chừng Tiêu Mạch, những người còn lại bước ra từ trong hang động, ngay sau đó đã thấy ngay Mạnh Phi Báo dẫn đầu đội ngũ chín mươi sáu người.

"Quả thật là Mạnh đại ca!"

Trong những người của Thiên Cơ Lâu này, có người từng gặp Mạnh Phi Báo, liếc mắt một cái đã nhận ra gã.

Mạnh Phi Báo cười hì hì:

"Còn không phải là ta sao! Các ngươi đúng là để chúng ta tìm mệt quá!"

Mạnh Phi Vân tiến lên hỏi:

"Trong các ngươi, ai là Viên Thương lâu chủ? Tiêu Mạch ở nơi nào?"

Một người trong nhóm người Thiên Cơ Lâu nói:

"Lâu chủ dẫn người ra ngoài tìm thuốc cho Tiêu công tử, đã hồi lâu chưa về, Tiêu công tử đang ở bên trong động, hiện tại cậu ấy nóng sốt, đã sắp không xong rồi."

Mạnh Phi Vân lập tức dẫn người vào hang động, thăm khám tình huống của Tiêu Mạch, thấy thương thế của cậu ấy rất tồi tệ thì vội vàng lấy ra một viên thuốc, nhét vào trong miệng của cậu ấy, sau đó lấy ra một bình nước, rửa vết thương cho cậu ấy, cuối cùng lại bôi thuốc lần nữa.

Đây đều là những vật dụng bọn họ đã sớm chuẩn bị sẵn sàng trước khi đi ra ngoài dựa theo lời căn dặn của Lương Nguyên.

Lương Nguyên không biết Tiêu Mạch sẽ có tình trạng thế nào, chỉ là nghĩ cậu ấy đã bị thương rồi, trong lúc chạy trốn chỉ sợ khó mà dưỡng thương, để phòng vạn nhất thế là bảo người chuẩn bị dược vật, nào ngờ, đúng là đã cần dùng tới.

Rất nhanh dược hiệu đã phát huy công dụng, nhiệt độ trên người Tiêu Mạch dần dần hạ xuống, Mạnh Phi Vân yên tâm, thận trọng bế cậu ấy ra khỏi động, vác trên lưng.

Nhìn thấy tình trạng của Tiêu Mạch, Mạnh Phi Báo cũng rất đau lòng. Khi ở Minh quốc, gã có từng đùa vui với đứa nhỏ này mấy lần, mặc dù có hơi nghịch ngợm nhưng lòng dạ hiền lành. Một hài tử hiền lành như thế, bây giờ lại ra nông nỗi này.

Mạnh Phi Báo chạm nhẹ đầu của Tiêu Mạch:

"Không sợ, Phi Báo thúc thúc tới rồi, nhất định sẽ mang con bình an rời khỏi nơi này."

Cơ thể Tiêu Mạch run

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip