Chương 806:
Con ngựa chở người chạy như bay trên đường lớn. Không ai phát hiện ra, ở bên trên bọn họ có một con chim ưng đang bay vòng quanh.
Ngựa được nuôi bằng nước suối có tốc độ rất nhanh. Lúc đám người Mạnh Phi Báo vừa mới ngồi lên, xém chút nữa không khống chế được, cũng may có Kim Dục ở đây nên đàn ngựa rất ngoan. Ban đầu chúng thả chậm tốc độ, đợi bọn người Mạnh Phi Báo thích ứng rồi mới bắt đầu cong chân chạy như điên.
Đám người Mạnh Phi Báo ngồi trên lưng ngựa, cảm giác miệng sắp bị gió thổi toạc!
Nương ơi! Tốc độ này quá kích thích rồi!
Buổi trưa, khi con ngựa đã mệt thì bọn người Mạnh Phi Báo cũng thấm mệt. Kim Dục tìm được một sơn trang rách nát dẫn mọi người đi vào nghỉ tạm.
Sơn trang này dường như từng trải qua một trận tai nạn gì đó, bên trong không có người, trống rỗng.
Bọn người Mạnh Phi Báo đã ăn hết lương khô, lúc này đã đói tới nỗi bụng kêu vang. Sau khi uống một ngụm nước xong thì lập tức muốn đi kiếm thức ăn.
Kim Dục thản nhiên nói:
"Các ngươi nghỉ ngơi ở đây đi, ta đi tìm đồ ăn, nhất định không được đi theo, nếu không ta sẽ đánh các ngươi."
Bọn người Mạnh Phi Báo lập tức bất động, vô cùng ngoan ngoãn.
Kim Dục đứng dậy đi quanh sơn trang một vòng rồi đi vào bên trong một cái hầm. Nơi này rất lạnh, không có gì cả.
Kim Dục lấy ra một ít thịt khô, khoai tây và gạo trắng từ trong không gian bỏ vào hầm. Sau khi trở về bên cạnh đám người Mạnh Phi Báo, nàng bình tĩnh nói:
"Ta phát hiện có đồ ăn bên trong một cái hầm, mấy người các ngươi đi theo ta lấy đồ."
Mạnh Phi Báo lập tức kêu mười người cùng đi lấy đồ ăn với Kim Dục. Rất nhanh sau đó đồ ăn được đem vào phòng, có một sọt khoai tây, một sọt thịt khô và một túi gạo trắng. Đủ cho hơn một trăm người bọn họ ăn một bữa no nê.
Nhìn đống đồ ăn này, Mạnh Phi Vân khẽ liếc nhìn Kim Dục một cái.
Thật sự là đồ trong sơn trang sao? Nhưng chủ mẫu nói vậy thì nhất định là vậy.
Mạnh Phi Vân bảo Tiêu Mạch nằm nghỉ còn mình đi nhóm lửa nấu cơm với các huynh đệ.
Kim Dục rất thích tính cách ít hỏi làm nhiều của đám người Mạnh Phi Báo này.
Nàng đi tới bên cạnh Tiêu Mạch, thấy sắc mặt cậu ấy vẫn kém thì nhẹ nhàng nói:
"Thương thế của ngươi không chuyển biến xấu nhưng cần chút thời gian để khôi phục. Chờ tới nơi an toàn ngươi phải dưỡng thương cho tốt, dưỡng khỏe rồi chúng ta sẽ cùng các ngươi đi cứu tộc nhân của ngươi."
Tiêu Mạch yếu ớt nói:
"Mọi người không phải đối thủ của người kia, ta không muốn liên lụy tới mọi người. Chủ mẫu, mọi người đừng để ý tới ta, ta hại Thiên Cơ Lâu, trong lòng đã rất hổ thẹn rồi còn liên lụy ngài, lại còn..."
"Nếu ngươi đã kêu ta là chủ mẫu vậy ngươi là người của ta."
Kim Dục cắt ngang lời Tiêu Mạch, nói:
"Ta giúp người một nhà thì có gì mà không được? Tiêu Mạch, ngươi phải kiên cường, cần phải tỉnh táo lại, tộc nhân của ngươi còn đang chờ ngươi cứu nữa!"
Kim Dục thở dài nói: "Tiêu Mạch, có một chuyện ngươi vẫn chưa biết, bên trong chư quốc đang xuất hiện một loại phấn hoa độc. Chất độc này được phát triển dựa trên loại côn trùng tên phong tử trùng, tính lây nhiễm rất cao. Ta đoán trong số các quốc gia chỉ có những vương quốc nhỏ như Minh quốc và Đại Cương quốc mới không xuất hiện phấn hoa độc. Theo ta suy đoán, phấn hoa độc hẳn là do
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền