Chương 807:
Món cơm xào thịt khô khoai tây đã được nấu xong, mùi thơm tỏa ra bốn phía. Vẫn là hương vị quen thuộc của Minh quốc. Bọn người Mạnh Phi Báo vừa ăn vừa rơi nước mắt. Chủ mẫu đã hi sinh quá nhiều vì bọn họ, còn làm lộ ra rất nhiều bí mật. Dù chủ mẫu không tới bọn họ cũng sẽ có cách cứu Tiêu Mạch ra, nhưng sẽ phải trả một cái giá đắt. Chủ mẫu tới, sức nặng của nhiệm vụ cứu người của bọn họ giảm bớt đi rất nhiều. Cũng không phải chịu khổ gì!
Ăn xong, Kim Dục xem xét thương thế cho bọn người Viên Thương, thay thuốc rồi bảo bọn người Mạnh Phi Báo tìm gỗ bên trong sơn trang, làm hai cái thùng xe kiên cố, sưởi ấm bên trong cho tốt.
Hôm sau, trời còn chưa sáng bọn họ đã bỏ Tiêu Mạch, Viên Thương và mấy người bệnh vào trong xe. Đám người Kim Dục tiếp tục lên đường. Trên đường lại gặp vài đợt truy binh. Toàn bộ đều bị quân Mạnh Gia giải quyết hết. Tiêu Mạch tận mắt nhìn thấy sức chiến đấu của quân Mạnh Gia thì khiếp sợ trợn mắt, há hốc mồm. Đây là quân nhân Minh quốc sao? Ai nấy cũng mạnh mẽ, hơn nữa thể lực cũng rất tốt. Truy binh đã mệt tới mức không cầm nổi dao nữa mà bọn họ vẫn không cảm thấy mệt, còn có thể chém giết thêm ba trăm trận nữa.
Tới đêm, khi tiến sâu vào rừng, đám người Mạnh Phi Báo mệt mỏi nằm trên mặt đất. Kim Dục đi từ sâu trong rừng ra, phía sau còn có Lông Dài và bốn con ngựa. Trên người một chó, bốn ngựa đều chở đầy gà rừng. Trên tay Kim Dục còn kéo một sợi dây thừng to, đầu kia sợi dây là một con heo đen siêu lớn, là heo đen, không phải heo rừng, ít nhất cũng ba trăm cân. Kim Dục nói:
"May mắn bắt được một ít gà rừng và một con heo. Không biết con heo này chạy từ nhà ai ra, nó công kích ta trước, ta không cẩn thận giết chết nó. Mạnh Phi Báo, ngươi mang theo vài người làm thịt con heo này đi, làm món thịt heo hầm, gà quay, đêm nay tiếp tục ăn cho no."
Đám người Mạnh Phi Báo: "..." Chủ mẫu, có ngài ở đây chúng ta chẳng bao giờ bị đói. Bữa nào cũng có thịt.
Ngày hôm sau, sau khi đi một chặng đường dài, đám người Kim Dục đi tới bờ biển, cải trang thành thương đội, bước lên một chuyến thuyền lớn. Con thuyền vừa định ra khơi thì đã có một đám quan binh xông lên thuyền điều tra phạm nhân.
Cùng lúc ấy, Tiêu Mạch siết chặt nắm đấm, vô cùng tức giận khi nghĩ tới cảnh tộc nhân bị tra tấn:
"Tên quốc sư chó má này, hắn là phản đồ của Miêu Cương Tộc ta, là súc sinh."
Kim Dục giữ cậu ấy lại, trấn an:
"Đừng quá kích động, bị tra tấn vẫn tốt hơn là chết. Việc cấp bách bây giờ là phải tìm được hỏa liên hoa, chế tạo ra giải dược."
Nàng lạnh lùng nói:
"Nếu phấn hoa độc thật sự là do Đại Cương quốc làm ra, vậy Đại Cương quốc làm ra thứ đồ đáng sợ như phấn hoa độc là vì muốn khống chế các quốc gia khác. Do sự tra tấn của phấn hoa độc, các quốc gia khác sẽ phải quỳ xuống dưới chân Đại Cương quốc xin tha bởi vì trên đời này chỉ có Đại Cương quốc mới có giải dược áp chế phấn hoa độc."
Kim Dục tiếp lời, giọng kiên quyết: "Nếu chúng ta cung cấp giải dược cho các quốc gia khác, truyền bá việc phấn hoa độc là do Đại Cương quốc làm ra ngoài, vậy Đại Cương quốc sẽ vạn kiếp bất phục. Vậy cũng coi như là đã báo thù, còn có thể nhân cơ hội cứu tộc nhân của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền