Chương 814:
Kim Dục thuận lợi ra khỏi phủ quốc sư, trở về viện trước khi trời sáng.
Đám người Tiêu Mạch đều lo lắng cho an nguy của nàng nên vẫn chưa đi nghỉ, vẫn còn chờ ở trong sân.
Kim Dục vừa nhảy tường vào đã đối diện với một đám cung tiễn, nàng kinh hãi lùi về sau hai bước:
"Làm gì vậy! Là ta, ta về rồi!"
"Chủ mẫu!" Đám người Viên Thương mau chóng thu cung tiễn lại, vui vẻ chạy tới.
Kim Dục sửa sang lại vạt áo:
"Còn không phải là ta sao? Các ngươi tưởng là kẻ địch à? Yên tâm, những người đó không tìm thấy nơi này đâu."
Tiêu Mạch đi tới:
"Ngươi chưa trở lại nên chúng ta rất lo."
Kim Dục cười nói:
"Đừng lo lắng, đã làm xong mọi chuyện rồi, ngày mai ngươi có thể nhìn thấy các tộc nhân của ngươi."
Tiêu Mạch khó hiểu hỏi:
"Ngài đã làm gì?"
Kim Dục cười nhạt:
"Không có gì, chỉ thuần phục một nô tài mà thôi."
Cùng lúc ấy, trong phủ quốc sư, Kim Dục bắt mạch cho Chu Kỳ, thản nhiên nói:
"Ngươi trúng cổ độc rồi, tuy bây giờ không chết nhưng sau này vẫn sẽ bị ảnh hưởng. Đêm nay ta tới gấp không thể cứu ngươi ra ngoài, ngươi phải chờ một chút."
Chu Kỳ vô cùng cảm kích gật đầu:
"Được, ta chờ, ta bằng lòng chờ, chỉ cần ân nhân chịu ra tay ta sẽ chờ."
Nếu ân nhân không tới thì đó là số mệnh của nàng ấy, không giết được quốc sư, nàng ấy sẽ tự sát.
"Đừng sợ, ngươi sẽ không sao đâu."
Kim Dục xoa đầu Chu Kỳ.
Chu Kỳ đỏ mặt, sao vị ân nhân này lại tùy tiện xoa đầu người ta chứ!
Kim Dục không nhận ra điều gì cả. Nàng nghĩ đội binh lính bên ngoài đã đi ra rồi nên lập tức rời khỏi phòng.
Chu Kỳ lưu luyến nhìn theo bóng dáng nàng rời đi.
Quay trở lại phủ quốc sư, nô tài quốc sư mới sáng sớm đã gọi Trần quản sự tới trước mặt.
"Loại cổ độc ngươi hạ cho Miêu Cương Cốc là loại cổ độc mới nào? Ngươi lấy giải dược cho bọn họ dùng thử, xem hiệu quả như nào."
Vẻ mặt quốc sư vẫn bình thường, y gian manh lạnh lùng nói.
Trần quản sự rất khó hiểu:
"Chủ tử, không phải mới thử giải dược này ngày hôm qua sao? Không có vấn đề gì, sao phải..."
Quốc sư lạnh lùng đảo mắt qua:
"Lời bổn quốc sư nói còn cần ngươi chất vấn sao?"
Trần quản sự cúi đầu, sợ hãi nói:
"Tiểu nhân không dám, tiểu nhân lập tức đi làm."
Lúc này quốc sư mới tỏ vẻ hài lòng, cười nói:
"Trần Hùng, ngươi đi theo bổn quốc sư đã hai mươi ba năm. Trong hơn hai mươi năm này, bổn quốc sư cực kỳ tin tưởng ngươi, ngươi cũng đừng làm bổn quốc sư thất vọng! Bổn quốc sư vẫn luôn xem trọng năng lực làm việc của ngươi, tiếp tục nỗ lực làm cho tốt."
Trần quản sự thủ sủng nhược kinh, vội trả lời: "Vâng!"
Quốc sư lại nói:
"Sau khi cho những tộc nhân đó ăn giải dược thì dẫn bọn họ tới sơn trang Bạch Vân, bổn quốc sư muốn đích thân nghiên cứu, chế tạo một loại thuốc mới đút cho bọn họ ăn."
Lần này Trần quản sự không hỏi nhiều nữa, vội vàng lĩnh mệnh rồi rời đi.
Tính tình quốc sư vốn kỳ quái, mặc kệ là mệnh lệnh gì hắn ta cũng chỉ cần làm theo là được.
Giải dược mau chóng được đặt ở trước mặt đám người Miêu Cương Cốc. Đám người Tiêu tộc trưởng tưởng là độc dược nên dù có nói gì cũng không chịu ăn.
Trần quản sự trực tiếp bảo người cưỡng ép.
Sau khi uống xong hết giải dược, Trần quản sự bèn tìm một đám hộ vệ tới, lấy xích sắt buộc chặt tay chân đám người Miêu Cương Cốc rồi đưa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền