Chương 815:
Lúc tới Đô Thành, vì để không bại lộ hành tung, đám người Kim Dục đều rất cẩn thận khi vào thành. Nhưng lần này, đi chưa được bao lâu, bọn họ đã nhìn thấy mười mấy chiếc xe ngựa. Bề ngoài xe ngựa nhìn khá bình thường nhưng bên trong lại rất thoải mái.
Đám người Viên Thương khó hiểu hỏi Kim Dục:
"Chủ mẫu, xe ngựa này từ đâu ra? Chúng ta không có sắp xếp!"
Kim Dục bình tĩnh nói:
"Nô tài tối hôm qua ta nhận có chút bản lĩnh, xe ngựa là do y sắp xếp, các ngươi đừng lo, rất an toàn, yên tâm đi theo ta ra ngoài thành là được."
Đám người Viên Thương càng thêm tò mò về nô tài mà nàng thu nhận tối hôm qua là ai. Tuy bọn họ đều là người của chủ mẫu, nhưng chủ mẫu chưa bao giờ coi bọn họ như nô tài. Bây giờ chủ mẫu cứ một câu nô tài, hai câu nô tài, có thể thấy không hề coi nô tài mới nhận hôm qua là người một nhà, người nọ nhất định không phải kẻ tốt đẹp gì.
Xe ngựa mau chóng ra khỏi thành. Lúc ở cửa thành, đám người Viên Thương vốn tưởng binh lính canh giữ thành sẽ tra xe, nhưng không ngờ binh lính canh giữ thành không thèm nhìn bọn họ lấy một cái, trực tiếp cho qua.
Trong khi đó, đoàn xe áp giải đám người Tiêu tộc trưởng dần đi xa. Quốc sư thấy thời gian đã tới, bèn sai người đi tới một đình viện nhỏ tại một ngõ nhỏ để gửi thư.
Cùng lúc ấy, đám người Viên Thương ngồi xe ngựa đi tới gần bìa rừng của một rừng trúc ở phía Tây ngoại ô. Bọn họ xốc màn xe lên, nhìn thấy có một bóng dáng màu trắng đang ngồi ở chòi nghỉ mát cách rừng trúc không xa.
Bọn người Kim Dục xuống xe ngựa, người nọ cũng xoay người lại. Bọn người Viên Thương đã nhìn rõ diện mạo của y, không ngờ là quốc sư mà bọn họ đang âm thầm điều tra. Mặt quốc sư vẫn gian xảo như xưa, nhìn kiểu gì cũng không phải một công tử đứng đắn. Khi đảo mắt tới Kim Dục, con ngươi quốc sư liền sáng lên.
Trở lại đình viện nhỏ, đám người Viên Thương đang luyện kiếm bỗng nghe tiếng đập cửa. Sau khi mở cửa ra, nhìn thấy một thiếu niên xa lạ chưa từng gặp, bọn họ cảm thấy rất kỳ lạ, trong nháy mắt đã nâng cao cảnh giác.
Thiếu niên kia liếc nhìn Viên Thương một cái, hỏi:
"Xin hỏi nơi này có một vị Kim công tử đúng không?"
Viên Thương nghĩ tới lời dặn dò trước khi đi ngủ của Kim Dục tối qua bèn gật đầu:
"Đúng vậy, ta là thuộc hạ của Kim công tử, chủ tử nhà ngươi kêu ngươi đưa thư tới à?"
Tuy thiếu niên kia rất khó hiểu vì sao chủ tử nhà mình lại sắp xếp thế này, nhưng vẫn đưa thư ra, nói với Viên Thương:
"Đúng vậy, ta tới đưa thư, nhưng bức thư này cần phải tự tay giao tới cho Kim công tử."
Viên Thương lập tức xoay người đi thông báo với Kim Dục.
Kim Dục mau chóng mặc nam trang, đeo mặt nạ lên rồi đi ra. Khi nhìn thấy Kim Dục đeo mặt nạ, thiếu niên kia đã chắc chắn Kim Dục chính là Kim công tử mà chủ tử nói, mới đưa thư ra.
Kim Dục nhận lấy lá thư, nói với thiếu niên:
"Ta nhận thư rồi, ngươi về đi!"
Thiếu niên mau chóng rời đi.
Kim Dục mở lá thư ra, sau khi nhìn lướt qua bèn đưa cho đám người Viên Thương bảo bọn họ truyền nhau đọc, sau đó gọi Tiêu Mạch tới:
"Đi, bây giờ tỷ đưa đệ đi gặp tộc nhân của đệ."
Đám người Tiêu Mạch, Viên Thương, Mạnh Phi Báo khó hiểu đi theo Kim Dục ra khỏi cửa.
Đám người Viên Thương theo bản
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền