Chương 849:
Sau khi tiến vào Minh quốc, nhìn thấy thái độ của những bách tính và đội tuần vệ đối đãi với Kim Dục và Lương Nguyên, coi như hai người này không nói, bọn họ cũng biết thân phận hai người này ở Minh quốc không tầm thường rồi.
Thấy Kim Dục dẫn theo hơn một ngàn người tới, dịch thần phụ trách quản lý dịch trạm lập tức gọi tất cả người làm việc tại bên trong dịch trạm tới, phân phó, quét sạch sẽ toàn bộ phòng ốc.
Sau khi đã tiến vào dịch trạm, Kim Dục bèn nói với bọn người Tiêu tộc trưởng:
"Mọi người ở nơi này nghỉ ngơi trước đi, đến mai sẽ có người tới sắp xếp chỗ định cư cho mọi người, người đó tên là Lục Thành Cương, chính là hộ bộ thượng thư của Minh quốc, phụ trách chuyện đất đai, hộ tịch, tài chính, có gì cần hỗ trợ mọi người có thể nói cụ thể với Lục Thành Cương, hắn ta sẽ dùng hết sức trợ giúp mọi người."
Tiêu tộc trưởng gật đầu:
"Chúng ta hiểu rồi, đa tạ Lương phu nhân."
Những người Miêu Cương Cốc còn lại cũng nói cảm tạ.
Tiêu tộc trưởng ngước mắt nhìn một lượt dịch trạm lạ lẫm nhưng lại rất ấm áp này, thở phù một hơi nặng nhọc. Sau đó, ông nói với mấy người Tiêu Hạc Hiên, Tiêu phụ:
"Nói cho tất cả tộc nhân, đã tới nơi này thì đều an phận một chút, đừng tùy tiện chạy lung tung, ngoan ngoãn nghỉ ngơi ở trong phòng, chờ Lục đại nhân tới."
Kim Dục nhanh chóng dẫn theo Dư Uyển rời khỏi dịch trạm. Vừa lên xe ngựa không bao lâu, Dư Uyển đã ngủ thiếp đi. Kim Dục bế cô bé đặt lên trên giường mềm, lấy tấm mền đang đặt một bên đắp lên cho cô bé, rồi xe ngựa tiến về Đế Vương Sơn.
Cùng lúc ấy, Mạnh Phi Báo và Viên Thương cũng cáo từ với bọn người Tiêu tộc trưởng, sau đó rời khỏi dịch trạm, ai về nhà nấy.
Xe ngựa mau chóng tiến vào Thải Vân Trấn, vừa mới đi vào không lâu, đằng sau đã có tiếng vó ngựa truyền đến, Kim Dục xốc rèm cửa sổ xe lên nhìn ra sau, lập tức thấy Lương Nguyên đang cưỡi trên con ngựa cao to đuổi theo.
"Tốc độ của chàng nhanh quá."
Kim Dục vén rèm xe lên, để Lương Nguyên tiến vào trong xe ngựa.
Con ngựa được Lương Nguyên dùng để cưỡi tới đây đã tự mình quay người chạy đi, Lương Nguyên cũng không quan tâm, con ngựa của Minh quốc đều rất có linh tính, sẽ tự mình tìm đường trở về, sẽ không mất tích.
"Toàn tộc Tiêu tộc trưởng đều vào dịch trạm ở rồi, ta đã cho người ta đi thông báo cho Lục Thành Cương, để hắn ta ngày mai đi dịch trạm một chuyến."
Kim Dục tựa ở trên bờ vai Lương Nguyên, ngáp một cái, nói bằng giọng mệt rã rời.
Lương Nguyên kéo nàng tựa vào mình hơn, nói:
"Khẳng định là bọn họ không muốn bị tách ra, một nơi có thể yên ổn hơn một ngàn người trong một lần, chỉ có Ngô Đồng Trấn."
Sáu thành trấn của Minh quốc, riêng Ngô Đồng Trấn là rộng nhất, nhưng địa thế lại không bằng phẳng bằng các thành trấn khác, lương thực trồng được là ít nhất, trồng trọt thì không quá hiệu quả nhưng ở lại thì không có vấn đề gì.
Đám người Miêu Cương Cốc nếu không muốn bị tách ra thì chỉ có thể đến Ngô Đồng Trấn. Vậy thì có chút xa với Thải Vân Trấn.
"Xem bọn họ nghĩ như thế nào đi. Nếu là ta, ta cũng không muốn tách ra với tộc nhân mình."
Kim Dục lười biếng ngáp một cái:
"Cư trú cùng nơi cũng rất tốt, mọi người đều có thể săn sóc lẫn nhau. Tướng công, sắp về tới nhà rồi, ta vui quá đi mất!"
Lương Nguyên vươn tay xía nhẹ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền