ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 850:

Nhà của Lương Chấn và Lương Cường vẫn ở chân núi, hai người ở chung với nhau.

Đến chân núi Đế Vương Sơn, sắc trời đã tối, Kim Dục ngước nhìn về phía Kim gia và Đinh gia, đèn đuốc hai nhà vẫn đang lập lòe, hiển nhiên người trong nhà vẫn chưa ngủ.

Xe ngựa vừa dừng lại, hai người Lương Chấn đã nghe tiếng chạy đến cản trước mặt xe, thấy xa phu là người trấn trên, từng tới chân núi Đế Vương Sơn nhiều lần, hai người không ra tay.

Phu xe kia vội vàng nói:

"Lương Chấn huynh đệ, Lương Cường huynh đệ, người ngồi bên trong xe ngựa của ta chính là chủ tử chủ mẫu nhà các ngươi."

Lương Nguyên vén rèm xe lên, thản nhiên nhìn lướt qua Lương Chấn và Lương Cường.

Nhưng Lương Chấn và Lương Cường không nhìn hắn cái nào, chuyển mắt, nhìn vào Kim Dục, lúc này Kim Dục đã tựa ở trên người Lương Nguyên ngủ thiếp đi.

Lương Nguyên thản nhiên nói:

"Chủ tử của các ngươi đã ngủ rồi, cần về nhà nghỉ ngơi."

Hai người Lương Cường nghe vậy, lập tức tránh ra, thúc giục xa phu:

"Nhanh đánh xe đi."

Xa phu: "..."

Xe ngựa vừa mới chuẩn bị rời đi, Kim Dục đã mở mắt, nói với hai người Lương Cường:

"Làm phiền các ngươi đi đến chỗ cha nương ta một chuyến, nói cho bọn họ biết là ta và tướng công đã về nhà."

Hai người Lương Cường lập tức lĩnh mệnh rời đi.

Xe ngựa đi vào cửa Lương trang, thủ vệ nhìn thấy hai người Kim Dục thì rất kinh ngạc, Lương Nguyên thản nhiên nói:

"Đừng lên tiếng."

Bọn thủ vệ lập tức ngậm miệng, sau đó thấy Kim Dục bế một tiểu nữ hài đang được bao bọc bởi tấm chăn bước ra khỏi xe ngựa.

Hài tử này là ai?

Chủ tử chủ mẫu ra ngoài mới bao lâu đã tạo ra được một hài tử lớn như vậy!

Kim Dục không biết ý nghĩ vi diệu của bọn thủ vệ, động tác của nàng rất dịu dàng. Nàng không muốn đánh thức Dư Uyển, nhưng hình như Dư Uyển cảm nhận được, hơi he hé đôi mắt, nhìn thấy hoàn cảnh lạ lẫm, cô bé bỗng nhiên tỉnh hẳn.

Kim Dục cười nói:

"A Uyển tỉnh rồi."

Dư Uyển quay đầu nhìn nàng:

"Di di, nơi này là chỗ nào?"

Kim Dục thả cô bé xuống, bỏ chăn mền vào trong xe ngựa:

"Nơi này là nhà của di di và Nguyên thúc thúc của con, nào, cùng chúng ta đi vào."

Cặp phu thê Kim Dục dẫn theo Dư Uyển đi vào đại môn Lương trang. Dư Uyển mắt nhìn thấy Lương trang trong bóng đêm, trong lòng có chút hồi hộp.

Kim Dục nắm chặt tay của cô bé:

"Đừng căng thẳng, có ta đây!"

Dư Uyển nghe vậy nhe răng cười một tiếng, lập tức thả lỏng.

Lương trang vẫn đang có không ít người bận rộn, những nơi bọn họ đi qua đều có rất nhiều người chào hỏi với Kim Dục và Lương Nguyên, Dư Uyển cố gắng khiến cho mình bình tĩnh lại.

Chợt, khi đang đến gần một đình viện, cô bé nghe thấy tiếng các tiểu hài đùa giỡn.

"An An, ca trả con rắn nhỏ của đệ cho đệ!"

"Cầm rắn ngốc hù ca sợ, còn muốn ca trả lại cho đệ, không trả, ca muốn hầm canh rắn cho đàn sói ăn."

"Ca, con rắn hoa này quá nhỏ, không đủ cho đàn sói chia."

"Manh Manh, mau giúp đệ cướp rắn về."

"Gọi tỷ tỷ."

"Tỷ tỷ, mau giúp đệ cướp rắn."

"Phải nói mời."

"Mời tỷ tỷ."

"Không giúp đệ được, tỷ không thể ăn hiếp đại ca, đại ca là huynh trưởng."

Lạc Lạc: "..."

Nghe những tiếng nói này, Kim Dục và Lương Nguyên rất ba chấm. Ba đứa nhóc này lại làm càn trong nhà rồi, còn chơi rắn, là vì không có gì chơi và làm việc sao!

Hai phu thê dẫn theo Dư Uyển, đá

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip