ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 852:

Bọn nhỏ chơi trong đình viện, hai phu thê Kim Dục trò chuyện việc nhà cùng Kim phụ, Lương Hồng.

Kim phụ nói:

"Những ngày các con không ở nhà, hết thảy mọi người mạnh khỏe, không có xảy ra chuyện gì đặc biệt."

Lương Hồng tiếp lời:

"Có lẽ là đã quen các con thường xuyên đi xa nhà, ba hài tử đều không khóc inh ỏi, lúc ngoan thì rất ngoan, nhưng khi nghịch ngợm thì thật sự rất khiến cho người ta không chịu đựng được."

Lương Nguyên nói:

"Bọn nhỏ đang là lúc cần quản giáo nghiêm khắc."

Kim Dục nói:

"Lần này chúng ta ra ngoài thu hoạch rất nhiều, còn mang về rất nhiều người, là tộc nhân của Tiêu Mạch."

Nghe vậy, Lương Hồng và Kim phụ cùng lộ ra vẻ thắc mắc.

"Tộc nhân của Tiêu Mạch?"

Lương Nguyên bèn kể lại chuyện về Miêu Cương Cốc cho hai người nghe.

Hai người Lương Hồng sau khi nghe xong thì đều rất đau lòng cho những trải nghiệm của Tiêu Mạch.

Kim phụ nói:

"Người Miêu Cương Cốc thật khổ, tới nơi này cũng tốt, chúng ta sẽ đối xử tử tế với bọn họ."

Kim Dục hỏi:

"Cha và công đa có biết trong Minh quốc chúng ta có hộ gia đình nào muốn nhận nuôi hài tử hay không, tốt nhất là người không có hài tử cũng không có năng lực sinh dục."

Kim phụ và Lương Hồng lắc đầu, Kim phụ nói:

"Những chuyện này, cha không rõ ràng lắm, con có thể hỏi thử Tiểu Nguyệt hoặc là nương con, những chuyện về gia đình nào có con thì hai người đó biết rất nhiều."

Kim Dục gật đầu:

"Con đã biết, ngày mai con sẽ hỏi Tiểu Nguyệt và nương, sớm ngày giúp A Uyển tìm được người nhận nuôi thích hợp."

Trời đêm dần muộn, sau khi ăn bữa khuya xong, Kim Dục dẫn theo bốn hài tử đi rửa mặt nghỉ ngơi, Lương Nguyên ngủ một mình một phòng, Kim phụ lười về nhà, nên đã ở lại ngủ ở căn phòng sát vách Lương Hồng.

Lần đầu tiên Dư Uyển ngủ chung với Kim Dục và ba hài tử, tâm trạng vừa căng thẳng vừa rất chờ mong.

Thái độ của ba em bé cũng rất tốt, nghĩ Dư Uyển là khách nên đã dùng hết sức mạnh từ khi bú sữa để đối xử tốt với Dư Uyển, còn bằng lòng tặng chăn nhỏ.

Dư Uyển cảm thấy thụ sủng nhược kinh.

Giường của ba em bé rất lớn, tăng thêm Dư Uyển và Kim Dục thì cũng sẽ không cảm thấy chen chúc.

Năm người cứ thế nằm ở trên giường, rồi dần thiếp đi. Ban ngày ba em bé chơi quá vui nên sau khi áp lưng vào giường một lát là ngủ mất rồi. Dư Uyển thì đã ngủ trong xe ngựa một hồi rồi nên lúc này không buồn ngủ lắm, nhắm mắt hồi lâu nhưng vẫn không tài nào chợp mắt được.

Cô bé trầm mặc một lúc, bỗng nhiên lên tiếng:

"Di di, ta rất thích Manh Manh, An An và Lạc Lạc, bọn họ tốt tốt."

Kim Dục vẫn chưa ngủ, nghe thấy lời này thì mở mắt nhìn về phía Dư Uyển:

"Con thích thì tốt, các hài tử của ta mặc dù nghịch ngợm, nhưng đều rất hiền lành, bọn nhỏ sẽ dùng chân tình để đối xử với người mình thích."

Kim Dục dịu dàng nói tiếp:

"Ngoan, nhanh ngủ đi, sáng mai ta tự tay làm bữa sáng ngon lành cho các con."

"Ừm!" Dư Uyển gật mạnh đầu, nhắm hai mắt lại, thầm nhủ trong lòng sẽ ngủ một lát, và lần này không qua bao lâu thì cô bé đã ngủ say.

Kim Dục nhìn dáng vẻ bốn hài tử ngủ say, cong môi cười dịu dàng một tiếng.

Đến giờ Mão hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, Kim Dục còn chưa kịp rời giường thì Kim mẫu đã tới. Bà còn cầm theo bánh thịt đã làm xong từ sáng sớm, dự định mang

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip