ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 853:

Kim mẫu kéo tay của nàng, cười nói:

"Ta nghe A Cường và A Chấn nói các con đã trở về rồi, trong lòng nương vui lắm, nên là không ngủ được, nếu đã ngủ không được, vậy thì dậy làm bữa sáng cho các con."

Kim Dục nói:

"Con là sợ nương sẽ lo lắng cho chúng con như lần trước, trà không nhớ cơm không nghĩ, cho nên vừa về đã để Lương Chấn và Lương Cường đi nói một tiếng cho nương, nào ngờ còn phản tác dụng, sớm biết đã không bảo bọn họ đi thông báo rồi."

Kim mẫu nói:

"Nói, nhất định phải nói, con không cho nói, ta càng ngủ không được."

Kim Dục cười, vươn tay ôm Kim mẫu:

"Có nương nhớ nhung thật tốt."

Kim mẫu vỗ lưng của nàng, nói:

"Bớt nịnh đi, nhanh đi rửa mặt súc miệng, đừng đi tắm, lại đi ngủ thêm một hồi, chờ nương làm xong rồi sẽ đi gọi con."

Kim Dục kéo cánh tay của bà ấy, nói:

"Con không ngủ, con giúp nương làm bữa sáng."

Kim Dục ra ngoài rửa mặt một phen, sau đó trở lại bận rộn chung với Kim mẫu.

Nàng vừa làm vừa kể chuyện Dư Uyển cho Kim mẫu, hỏi Kim mẫu có nhà nào thích hợp không.

Kim mẫu suy nghĩ một lát, nói:

"Có, gia đình kia họ Trần."

Trong khi Kim Dục và Kim mẫu đang bận rộn dưới bếp, Dư Uyển đã tỉnh giấc.

Dư Uyển tỉnh dậy, mở mắt không nhìn thấy Kim Dục thì có chút sợ hãi, nhưng vừa nghiêng đầu, cô bé đã thấy ba em bé. Thấy ba em bé ngủ chổng vó, Manh Manh còn phun bong bóng, cô bé lập tức tỉnh táo lại, không sợ nữa.

Đúng ha, nơi này là nhà của di di, ba em bé là hài tử của di di!

Quào, trông đẹp quá.

Dư Uyển không nhịn được vươn tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ của An An.

Vừa sờ vào, An An đã mở mắt, mơ mơ màng màng nhìn cô bé, nói: "A Uyển tỷ tỷ, tỷ tỷ sờ mặt của đệ "nhàm chái chì chế"?"

Buổi sáng vừa tỉnh nên cậu ấy nói chuyện hơi không rõ chữ.

Dư Uyển ấm lòng, cười nói:

"Khuôn mặt nhỏ của đệ sờ thích tay lắm."

An An nghe vậy, dụi mắt, leo lên người Dư Uyển, cũng vươn tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, cười hì hì nói:

"Khuôn mặt của tỷ sờ cũng thích lắm."

Dư Uyển cũng cười theo:

"Ừm ừm, chúng ta đều rất thích tay."

Manh Manh và Lạc Lạc bị tiếng nói của hai người đánh thức, thấy bọn họ sờ mặt lẫn nhau, Manh Manh và Lạc Lạc cũng gia nhập.

Kết quả là, khi Kim Dục và Kim mẫu đã làm xong bữa sáng, lúc đẩy cửa tiến vào đã thấy bốn hài tử đang ngươi sờ ta, ta sờ ngươi, cười ngã trái ngã phải trên giường.

Sau đó, mọi người cùng nhau đi đến nhà ăn.

Khi đi đến nhà ăn, Lương Nguyên, Lương Hồng, Kim phụ cũng đã tỉnh. Người một nhà dẫn theo Dư Uyển ăn một bữa sáng thơm ngon trong nhà ăn.

Sau bữa ăn, Kim Dục bèn đi ra ngoài một chuyến với Kim mẫu, bọn nhỏ ở trong nhà.

Kim Dục và Kim mẫu đi đến một gia đình nằm ở ngõ nhỏ phía Bắc Thải Vân Trấn, nhà này không lớn lắm, nhưng tại cổng có trồng chút hoa cỏ, kéo dài đến trong đình viện, vừa mỹ quan cũng rất lịch sự tao nhã.

Kim mẫu tiến lên gõ cửa một cái, người mở cửa chính là một phụ nhân chừng ba mươi tuổi:

"Kim lão phu nhân, Lương phu nhân, sao các ngươi lại tới đây, mau mau vào."

Kim Dục không biết vị phụ nhân này, nhưng phụ nhân lại biết vị hoàng hậu Minh quốc là nàng này, vị phụ nhân này từng gặp Kim Dục vài lần từ đằng xa, cực kỳ sùng bái Kim Dục, lúc này đặc biệt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip